Người lính chỉ nhận một điều: Được tiếp tục cống hiến
Người lính chỉ nhận một điều: Được tiếp tục cống hiến
Người lính chỉ nhận một điều: Được tiếp tục cống hiến
Chiến tranh đã cướp đi của cựu chiến binh Đào Xuân Chiến quá nhiều thứ. Ông mang trên mình những vết sẹo bỏng sau trận hỏa lực ác liệt, là nạn nhân của chất độc hóa học và lần lượt tiễn ba người con trai ra đi vì di chứng chiến tranh. Thế nhưng, điều khiến nhiều người cảm phục ở ông không chỉ là sự kiên cường của một người lính, mà còn là tấm lòng nhân hậu của một con người luôn nghĩ cho người khác.
Từ khi Nhà bia ghi danh các Anh hùng liệt sĩ Hùng Mỹ được xây dựng và chỉnh trang khang trang hơn, ông tình nguyện nhận việc trông coi, chăm sóc khuôn viên. Ngày nào còn đủ sức khỏe, ông vẫn đều đặn mở cổng, quét lá, nhổ cỏ, lau dọn từng bậc đá, từng bát hương và thắp nén nhang cho những người đồng đội đã nằm lại. Với ông, đó không phải là một công việc, mà là cách để tiếp tục thực hiện lời hứa của người lính còn sống với những người lính đã hy sinh. Ông vẫn thường nói vui rằng mình còn được trở về, còn được đi lại thì phải thay các anh chăm sóc nơi này.
Điều đặc biệt hơn cả là mỗi khi các đoàn công tác, các nhà trường hay các tổ chức đến thăm hỏi, động viên và trao quà cho người có công, ông đều nhẹ nhàng từ chối. Ông luôn nở nụ cười hiền hậu rồi chân tình nói: "Thôi, ông còn khỏe, còn đi lại được. Các cháu để phần quà này cho các ông, các bà khác khó khăn hơn." Câu nói ấy giản dị nhưng khiến nhiều người lặng đi. Bởi người nói ra điều đó là một cựu chiến binh đã mang thương tật chiến tranh suốt đời và đã chịu những mất mát không gì có thể bù đắp.
Có người bảo ông thiệt thòi. Có người khuyên ông cứ nhận vì đó là tình cảm của mọi người. Nhưng ông chỉ cười. Với ông, còn được tự mình quét dọn Nhà bia, còn tự tay thắp nén hương cho đồng đội, còn tự bước đi trên đôi chân của mình đã là niềm hạnh phúc. Ông hiểu ngoài kia vẫn còn nhiều đồng đội cũ, nhiều gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, cần sự sẻ chia nhiều hơn.
Những đoàn viên thanh niên và học sinh mỗi lần đến Nhà bia đều nhớ mãi hình ảnh người cựu chiến binh tóc đã bạc, dáng người không còn nhanh nhẹn nhưng vẫn cặm cụi quét từng chiếc lá, ân cần kể cho các em nghe về những người lính năm xưa và lặng lẽ từ chối những món quà dành cho mình. Không cần những lời giáo huấn, chính cuộc đời và cách ứng xử của ông đã trở thành bài học sâu sắc về sự hy sinh, lòng nhân ái và tinh thần sống vì người khác.
Có lẽ, sau chiến tranh, điều quý giá nhất mà ông Đào Xuân Chiến giữ lại không phải là những tấm giấy khen hay chế độ chính sách, mà là phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Dẫu đã đi qua biết bao mất mát, ông vẫn chọn sống bằng lòng biết ơn, sự tử tế và tinh thần nhường nhịn. Đó cũng là lý do để những người gặp ông đều cảm nhận được rằng, có những con người đã bước ra từ chiến tranh, nhưng chưa bao giờ để chiến tranh lấy đi sự bao dung và nhân hậu trong trái tim mình.



