Người lính chia nửa bi đông nước cuối cùng cho đồng đội giữa mùa khô Tây Nguyên
Câu chuyện kể về người lính đã chia nửa bi đông nước cuối cùng của mình cho đồng đội đang kiệt sức giữa mùa khô khốc liệt ở Tây Nguyên
Mùa khô năm 1974, chiến trường Tây Nguyên nắng cháy đến nghẹt thở. Nhiều đơn vị hành quân liên tục qua những cánh rừng khô cằn, suối cạn nước và luôn phải tránh sự truy kích của địch.
Đơn vị của ông Phan Văn Đức có nhiều ngày liền không được tiếp tế đầy đủ.
Nước uống trở nên quý hơn bất cứ thứ gì.
Mỗi người chỉ được giữ lại một ít trong bi đông để cầm cự.
Trong tổ của ông có một chiến sĩ trẻ tên Long bị sốt và mất sức sau nhiều ngày hành quân.
Đôi môi khô nứt.
Giọng nói lạc đi.
Đến trưa hôm ấy, Long gần như không đứng nổi nữa.
Cả tổ dừng chân dưới một gốc cây lớn.
Mọi người mở bi đông kiểm tra.
Ai cũng chỉ còn vài ngụm cuối cùng.
Ông Đức lắc nhẹ chiếc bi đông của mình.
Nước bên trong chỉ còn chưa đầy nửa.
Đó là phần duy nhất để ông đi tiếp quãng đường dài phía trước.
Ông nhìn đồng đội đang thở dốc rồi lặng lẽ mở nắp bi đông đưa cho Long.
Người đồng đội lắc đầu không dám nhận.
Ông Đức chỉ nói ngắn gọn:
“Uống đi, còn phải sống mà về.”
Long uống từng ngụm nhỏ như sợ hết quá nhanh.
Ông Đức ngồi bên cạnh, cổ họng khô cháy nhưng vẫn nhìn bạn mình uống hết phần nước.
Chiều hôm ấy, đơn vị tìm được một khe suối nhỏ trong rừng và tiếp tục hành quân an toàn.
Nhiều năm sau, ông Long kể giữa chiến tranh, mình từng uống rất nhiều nước ở đời, nhưng không bao giờ quên vị nước trong chiếc bi đông năm ấy — thứ nước được chia từ phần sống còn cuối cùng của một người đồng đội.



