NGƯỜI LÍNH CHIẾN ĐẤU TRONG HẦM
Câu chuyện về người lính sống, chiến đấu và bám trụ trong hầm hào suốt thời gian dài, chịu đựng bom phá, thiếu thốn và áp lực tâm lý nặng nề.
Với ông Trần Văn Lý, chiến tranh không chỉ diễn ra trên mặt đất, mà còn ở sâu trong lòng đất. Những tháng ngày chiến đấu trong hầm là quãng thời gian thử thách ý chí con người đến tận cùng.
Hệ thống hầm nơi đơn vị ông đóng quân được đào sâu, chằng chịt. Đó vừa là nơi trú ẩn, vừa là nơi chiến đấu. Không gian chật hẹp, ẩm thấp, thiếu ánh sáng. Mỗi khi mưa lớn, nước thấm vào hầm, phải tát liên tục để tránh ngập.
Sinh hoạt trong hầm vô cùng khó khăn. Không thể đốt lửa ban ngày. Không khí ngột ngạt. Có lúc phải ngồi hàng giờ trong bóng tối, chờ địch đi qua. Mỗi tiếng động bên ngoài đều khiến mọi người căng thẳng.
Bom địch đánh liên tục. Có quả nổ ngay trên nóc hầm, đất đá rơi xuống như mưa. Hầm rung chuyển, nhưng ông Lý cùng đồng đội bám chặt vị trí, sẵn sàng chiến đấu nếu địch xông vào. Có lần, hầm sập một phần, cả tổ phải đào bới trong đêm để cứu người bị vùi.
Chiến đấu trong hầm đòi hỏi sự kiên nhẫn phi thường. Không được nóng vội, không được hoảng loạn. Mỗi quyết định đều ảnh hưởng đến sự sống còn của cả tổ. Ông Lý kể: “Ở dưới hầm, người ta học cách chiến thắng chính nỗi sợ của mình.”
Khi được lệnh rời hầm, bước ra ánh sáng, ông Lý có cảm giác như trở về từ một thế giới khác. Tai ù, mắt chói, nhưng lòng nhẹ nhõm vì vẫn còn sống.
Sau chiến tranh, ông Lý trở về quê, sống đời nông dân bình dị. Nhưng ký ức chiến đấu trong hầm vẫn ở đó – ký ức về một thời người lính đã ăn đất, ngủ hầm để giữ từng tấc đất Tổ quốc.



