Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Nghệ An08/07/2026Nguyễn Thị Minh Thư (Đoàn xã Văn Hiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không bao giờ phai mờ theo năm tháng. Đó không chỉ là những câu chuyện của lịch sử mà còn là những bài học quý giá được truyền lại từ thế hệ đi trước. Đối với tôi, người đã giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về giá trị của độc lập, tự do và hòa bình chính là ông nội – ông Nguyễn Thọ Hàm, một người lính từng chiến đấu trên chiến trường miền Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy gian khổ.

Ông nội tôi sinh năm 1941. Năm 1958, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã lên đường nhập ngũ với lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm giải phóng dân tộc. Suốt từ năm 1958 đến năm 1972, ông cùng đồng đội chiến đấu trên chiến trường miền Nam, nơi bom đạn luôn rình rập, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Đó là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân, nhưng cũng là những năm tháng đầy hy sinh, gian khổ mà ông đã dành trọn cho Tổ quốc.

Mỗi lần con cháu quây quần đông đủ, ông lại chậm rãi kể về những ngày tháng kháng chiến. Giọng kể của ông không quá hào hùng, cũng chẳng khoa trương về những chiến công của bản thân, nhưng từng câu chuyện đều khiến tôi xúc động và khâm phục. Ông kể về những trận đánh ác liệt, nơi ông và đồng đội phải băng rừng, vượt suối, hành quân ngày đêm để hoàn thành nhiệm vụ. Có những lúc lương thực cạn kiệt, cuộc sống vô cùng thiếu thốn, nhưng không một ai chùn bước. Họ luôn động viên nhau vượt qua khó khăn với niềm tin mãnh liệt rằng ngày đất nước thống nhất sẽ đến.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất là những câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội. Giữa khói lửa chiến tranh, những người lính không chỉ cùng nhau chiến đấu mà còn cùng nhau sẻ chia từng bữa ăn, từng ngụm nước. Sau những giờ phút căng thẳng, họ lại quây quần bên nhau, cùng đàn, cùng hát những bài ca cách mạng để tiếp thêm sức mạnh và niềm tin chiến thắng. Mỗi lời ca, mỗi tiếng đàn như xua tan đi sự khắc nghiệt của chiến tranh, tiếp thêm nghị lực để họ tiếp tục tiến về phía trước. Họ còn cùng nhau nắm chặt tay, thề sẽ chiến đấu đến cùng, quyết tâm đánh tan quân xâm lược, giành lại độc lập cho dân tộc.

Trong một lần làm nhiệm vụ, ông không may bị thương ở chân trái. Vết thương khá nặng khiến ông phải điều trị tại Bệnh viện Quân y 108. Dù được cứu chữa, di chứng của vết thương vẫn theo ông suốt cuộc đời, khiến việc đi lại không còn được như trước. Thế nhưng mỗi khi nhắc về những ngày bị thương, ông chưa bao giờ than phiền hay kể về nỗi đau của mình. Ông chỉ nhẹ nhàng nói rằng bản thân vẫn còn may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chính sự lạc quan và tinh thần kiên cường ấy khiến tôi càng thêm kính phục người ông của mình.

Chiến tranh không chỉ để lại những vết thương trên cơ thể mà còn cướp đi biết bao năm tháng đoàn tụ của gia đình. Ông kể rằng có những năm dài bặt vô âm tín, ở quê nhà, người thân không hề biết ông còn sống hay đã chết. Ông bà cố ngày đêm ngóng tin con trong nỗi thấp thỏm, nhiều lần tưởng rằng ông đã vĩnh viễn nằm lại giữa bom đạn, không bao giờ trở về nữa. Đến khi chiến tranh kết thúc và ông trở về, niềm vui như vỡ òa, xen lẫn nước mắt, nghẹn ngào và cả những phút lặng đi vì xúc động của cả gia đình. Có những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường nhưng lại khiến chính ông cũng không khỏi bồi hồi, ngỡ ngàng. Trên con đường năm xưa ông từng hành quân, trước khi ông đi thì hàng cây lau còn chưa có, vậy mà ngày trở lại, chúng đã mọc cao um tùm, phủ kín lối đi, đến mức ông cứ ngỡ mình đã đi nhầm đường về quê. Đứa cháu họ ngày ông lên đường còn là một cậu bé nhỏ xíu, vậy mà đến khi ông trở về đã trưởng thành, lập gia đình, khiến ông càng thấm thía hơn sự khắc nghiệt của thời gian và những mất mát mà chiến tranh để lại. Những đổi thay ấy khiến ông càng cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh và giá trị thiêng liêng của ngày hòa bình.

Với những đóng góp to lớn trong cuộc kháng chiến, ông đã được Nhà nước trao tặng Huy chương Kháng chiến cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Những tấm huy chương được ông cẩn thận gìn giữ không chỉ là phần thưởng dành cho cá nhân ông mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh cao cả và của cả một thế hệ đã cống hiến tuổi xuân cho nền độc lập của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông xuất ngũ trở về quê hương và tiếp tục cuộc sống bình dị của một người nông dân. Ông gắn bó với ruộng đồng, chăm chỉ lao động để xây dựng cuộc sống mới. Dù không còn khoác trên mình màu áo lính, nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn luôn hiện hữu trong con người ông: sống giản dị, chân thành, cần cù và luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.

Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người lính như ông nội tôi và hàng triệu chiến sĩ khác. Những vết thương còn in hằn trên cơ thể ông chính là minh chứng sống động cho một thời tuổi trẻ đầy cống hiến và hy sinh vì Tổ quốc.

Là thế hệ trẻ hôm nay, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn những người đã ngã xuống và những người may mắn trở về sau chiến tranh. Câu chuyện của ông không chỉ giúp tôi hiểu hơn về lịch sử dân tộc mà còn nhắc nhở tôi phải sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước. Tôi sẽ luôn ghi nhớ những lời ông dạy, không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, phát huy truyền thống yêu nước để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Đã năm năm kể từ ngày ông rời xa gia đình, nhưng trong trái tim tôi, ông vẫn luôn hiện diện với hình ảnh một người lính kiên cường và một người ông hiền hậu, hết lòng vì con cháu. Dẫu ông không còn nữa, những câu chuyện về một thời hoa lửa và tinh thần yêu nước của ông sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng, nhắc nhở tôi sống xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước. Đối với tôi, ông nội Nguyễn Thọ Hàm không chỉ là người thân yêu trong gia đình mà còn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến. Những câu chuyện ông kể sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, tiếp thêm động lực để tôi và các thế hệ mai sau trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với những hy sinh to lớn của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn