Người lính chờ ánh sáng đầu tiên sau một đêm dài căng thẳng
Ông Phạm Văn Sơn, 81 tuổi, kể về một đêm mà cả đơn vị phải nằm im suốt nhiều giờ.
“Chúng tôi nghi có địch gần đó, nên không dám di chuyển”, ông nói.
Cả nhóm nằm sát đất, không nói chuyện, không cử động mạnh.
Thời gian trôi rất chậm. “Không biết đã qua bao lâu, chỉ biết trời vẫn tối”.
Có người gần như ngủ gật, nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng.
Đến khi ánh sáng đầu tiên xuất hiện, mọi người mới dám thở mạnh hơn.
“Ánh sáng lúc đó không chỉ là ban ngày, mà là cảm giác an toàn hơn một chút”, ông nói.


