Người lính chống Mỹ
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, chàng thanh niên Lành Vũ Gai, thôn An Dương, xã Hùng An vừa tròn hai mươi tuổi đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ
Ngày chia tay gia đình, mẹ anh lặng lẽ gói cho con một chiếc khăn tay và dặn:
"Con hãy giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về."
Mang theo lời dặn của mẹ, Nam lên đường vào chiến trường miền Nam.
Những năm tháng nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày, đơn vị phải ẩn mình trong rừng sâu để tránh máy bay trinh sát. Ban đêm, các chiến sĩ hành quân vượt suối, băng rừng, vận chuyển lương thực và chuẩn bị chiến đấu. Thiếu thốn đủ bề, nhưng không ai nản chí.
Một lần, đơn vị của ông Gai được giao nhiệm vụ đánh chiếm một cứ điểm quan trọng. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đạn pháo nổ rung chuyển cả khu rừng. Trong lúc chiến đấu, một đồng đội bị thương nặng và mắc kẹt giữa làn đạn.
Không chút do dự, Nam bò qua những hố bom và làn đạn để tiếp cận đồng đội. Anh cõng người bạn trên lưng, đưa về vị trí an toàn. Dù bị mảnh đạn sượt qua vai, anh vẫn tiếp tục quay lại chiến đấu cùng đơn vị.
Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, đơn vị đã hoàn thành nhiệm vụ. Lá cờ giải phóng tung bay trên cứ điểm vừa được giải phóng. Các chiến sĩ ôm chầm lấy nhau trong niềm vui chiến thắng, nhưng cũng không quên những đồng đội đã ngã xuống.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, ông Gai trở thành một cựu chiến binh. Mỗi lần gặp gỡ học sinh, ông thường kể lại những kỷ niệm chiến trường bằng giọng kể giản dị:
"Điều quý giá nhất của người lính không phải là chiến công, mà là tình đồng đội và lòng yêu nước. Chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua mọi gian khổ."
Nghe ông kể chuyện, các em học sinh càng hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Các em biết rằng cuộc sống yên bình hiện tại được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh.



