Người lính chưa từng ngủ ngon suốt ba năm quân ngũ
Đỗ Văn Khảm, sinh năm 1961, nhập ngũ năm 1980. Tôi ngủ rất kém. Ở nhà đã thế, vào quân đội lại càng khó ngủ hơn. Đêm đầu tiên trong doanh trại, tôi nằm nghe tiếng ngáy khắp phòng mà thao thức đến sáng. Người thì nghiến răng, người nói mê, người trở mình làm giường sắt kêu cót két liên tục. Tôi nghĩ bụng: “Kiểu này chắc mình thức hết ba năm quá.” Không ngờ điều ấy gần như thành thật. Trong quân đội, giấc ngủ của người lính không giống ở nhà. Đang ngủ có thể nghe báo động bất ngờ. Đang ngủ có thể phải dậy trực. Có hôm vừa chợp mắt đã nghe tiếng còi réo vang cả doanh trại. Lúc đầu tôi rất khổ sở. Sáng nào dậy mắt cũng cay xè. Đồng đội thấy vậy thường trêu: “Khảm chắc nhớ người yêu nên mất ngủ.” Tôi cười cho qua. Thật ra tôi chỉ không quen cảm giác lúc nào cũng phải sẵn sàng. Nhưng rồi dần dần, chính những đêm không ngủ ấy lại khiến tôi nhớ nhất khi nhắc về đời lính. Tôi nhớ những ca trực đêm mùa đông. Doanh trại im phăng phắc. Chỉ nghe tiếng gió lùa qua hàng cây và tiếng bước chân đổi ca ngoài sân. Tôi khoác áo đứng nhìn màn sương phủ trắng khoảng đất trước mặt mà thấy thời gian trôi rất chậm. Có đêm buồn ngủ quá, tôi phải tự véo tay mình cho tỉnh. Một anh lớn tuổi hơn đi ngang thấy vậy đưa cho tôi cốc trà nóng rồi bảo: “Lính nào rồi cũng quen thôi.” Đúng thật. Con người lạ lắm. Cái gì chịu lâu rồi cũng thành quen. Tôi bắt đầu quen thức dậy giữa đêm. Quen ngủ chập chờn. Quen cả việc chỉ cần nghe tiếng động nhỏ là mở mắt ngay. Ba năm quân ngũ đi qua, tôi không nhớ mình đã ngủ ngon được mấy lần. Nhưng tôi nhớ rất rõ những cuộc trò chuyện lúc khuya. Có hôm hai thằng ngồi trực nói chuyện đến gần sáng chỉ vì cùng nhớ nhà. Có hôm cả phòng mất điện, anh em nằm kể chuyện ma rồi cười ầm cả lên. Tiếng cười vang giữa đêm nghe thật thân thuộc. Nó khiến doanh trại lạnh lẽo trở nên giống một mái nhà hơn. Ngày xuất ngũ, đêm cuối ở đơn vị tôi lại thức gần trắng. Không phải vì mất ngủ. Mà vì không muốn ngủ. Tôi nằm nghe tiếng quạt trần quay, nghe đồng đội ngáy bên cạnh rồi tự nhiên thấy buồn. Ba năm trước mình chỉ mong thời gian trôi nhanh để được về nhà. Đến lúc sắp rời đi lại thấy tiếc từng đêm trong doanh trại. Tôi là Đỗ Văn Khảm, sinh năm 1961, nhập ngũ năm 1980. Đời lính của tôi có thể không nhiều chiến công lớn. Nhưng những đêm thức trắng trong quân ngũ đã dạy tôi cách chịu đựng, cách trưởng thành và cách quý tình đồng đội hơn bất cứ điều gì khác.



