Người lính có thể rời quân ngũ, nhưng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ sẽ theo họ suốt cuộc đời.
Tôi sinh ra trong một gia đình lao động bình thường. Những năm tôi lớn lên, đất nước vừa trải qua chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Từ nhỏ, tôi đã quen với những buổi theo cha mẹ ra đồng, những ngày chân đất đi học và những bữa cơm đạm bạc. Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, tôi được nghe rất nhiều câu chuyện về những người lính đã hy sinh vì Tổ quốc. Hình ảnh họ gieo vào lòng tôi niềm tự hào và ước mơ một ngày nào đó được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Năm tôi vừa tròn hai mươi tuổi, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên. Tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày nhận giấy báo, mẹ tôi lặng người đi một lúc rồi quay mặt lau nước mắt. Cha tôi không nói nhiều, chỉ đặt tay lên vai tôi và bảo:
“Đã là con trai thì phải biết sống có trách nhiệm với đất nước. Đi đi con, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về.”
Ngày lên đường, cả xóm kéo đến tiễn thanh niên nhập ngũ. Tiếng trống, tiếng hát vang lên rộn rã nhưng trong lòng tôi vẫn không khỏi bồi hồi. Khi chiếc xe chuyển bánh, nhìn thấy mẹ đứng bên đường cố vẫy tay theo, tôi tự nhủ phải sống xứng đáng với niềm tin của gia đình.
Những tháng ngày huấn luyện đầu tiên là thử thách lớn đối với một chàng trai nông thôn như tôi. Từ việc dậy trước khi mặt trời mọc, hành quân hàng chục cây số, tập bắn súng, đào công sự, học điều lệnh... tất cả đều mới mẻ và gian khổ. Có những đêm chân phồng rộp, người mệt rã rời nhưng không ai than vãn. Chúng tôi động viên nhau cùng cố gắng vì hiểu rằng người lính không được phép bỏ cuộc.
Điều quý giá nhất tôi nhận được trong quân ngũ không phải là những tấm bằng khen hay thành tích, mà là tình đồng chí. Tôi còn nhớ như in những lần cả đơn vị chia nhau từng ngụm nước giữa trời nắng gắt, những đêm hành quân dài cùng hát vang để quên đi mệt mỏi. Có người đến từ miền Bắc, có người từ miền Trung, có người tận miền Nam, nhưng khi khoác chung màu áo lính thì tất cả đều là anh em.
Trong một đợt làm nhiệm vụ ở vùng núi xa, đơn vị tôi phải đối mặt với nhiều khó khăn. Đường sá hiểm trở, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Có những ngày mưa kéo dài, quần áo không kịp khô, bữa cơm chỉ có rau rừng và cá khô. Thế nhưng không ai nản lòng. Chúng tôi hiểu rằng nhiệm vụ của người lính là có mặt ở những nơi Tổ quốc cần.
Tôi còn nhớ một lần cùng đồng đội giúp bà con khắc phục hậu quả sau trận lũ lớn. Nước cuốn trôi nhiều tài sản, nhiều gia đình lâm vào cảnh khó khăn. Chúng tôi ngày đêm vận chuyển lương thực, dựng lại nhà cửa và đưa người dân đến nơi an toàn. Khi nhìn thấy nụ cười của những người dân sau những ngày vất vả, tôi cảm nhận rõ ý nghĩa của hai chữ "phục vụ". Người lính không chỉ bảo vệ đất nước bằng súng đạn mà còn bằng trách nhiệm với nhân dân.
Sau nhiều năm hoàn thành nghĩa vụ trong quân đội, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở về, con đường làng vẫn vậy nhưng trong lòng tôi đã khác. Tôi không còn là chàng thanh niên bỡ ngỡ ngày nào mà đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Những năm đầu lập nghiệp vô cùng gian nan. Cuộc sống còn khó khăn, công việc chưa ổn định. Nhưng những gì quân đội rèn luyện đã giúp tôi vượt qua tất cả. Tôi luôn ghi nhớ tinh thần kỷ luật, ý chí kiên cường và sự đoàn kết. Nhờ chăm chỉ lao động, gia đình tôi dần ổn định cuộc sống.
Về sau, tôi tham gia công tác tại địa phương, tích cực trong các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Tôi luôn tâm niệm rằng người lính dù ở thời chiến hay thời bình đều phải sống gương mẫu. Tôi thường kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng quân ngũ, không phải để nói về công lao của mình mà để các cháu hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của nhiều thế hệ.
Có lần đứa cháu nội hỏi tôi:
“Ông ơi, nếu được chọn lại, ông có đi bộ đội nữa không?”
Tôi mỉm cười và trả lời ngay:
“Có chứ. Vì đó là những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời ông.”
Đẹp không phải vì cuộc sống dễ dàng, mà vì tôi đã được sống có lý tưởng, được sát cánh cùng những người đồng đội tuyệt vời và được góp một phần nhỏ bé cho đất nước.
Giờ đây, mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió, lòng tôi vẫn nguyên vẹn niềm xúc động như ngày đầu tuyên thệ dưới quân kỳ. Tôi tự hào vì đã từng là người lính. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, màu xanh áo lính vẫn luôn ở trong tim tôi.
Tôi thường dặn con cháu rằng: cuộc sống có thể thay đổi, hoàn cảnh có thể khác nhau, nhưng lòng yêu nước, sự trung thực và tinh thần trách nhiệm thì không bao giờ được đánh mất. Đó chính là hành trang quý giá nhất mà quân đội đã trao cho tôi, và cũng là điều tôi muốn truyền lại cho thế hệ mai sau.


