Bài viết

Người lính công binh

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính công binh

Đêm Trường Sơn đại ngàn những năm sáu mươi của thế kỷ trước không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Giữa tiếng gầm gào của đại bác từ phía bên kia vĩ tuyến và tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ, có một âm thanh khác, bền bỉ và nhẫn nại hơn: tiếng choèn đục vào đá, tiếng xẻng hất đất, và tiếng hơi thở nồng nặc mùi mồ hôi trộn lẫn thuốc súng. Đó là bản nhạc không lời của những người lính công binh – những người "đi trước về sau", những người dùng vai gánh cả một con đường cho dân tộc đi tới.

Lịch sử thường nhắc nhiều đến những vị tướng cầm quân, những chiến dịch vang dội hay những trận đánh giáp lá cà rực lửa. Nhưng phía sau ánh hào quang của những chiến thắng ấy là dấu chân của những người lính công binh. Họ không trực tiếp cầm súng xông lên chiếm cao điểm trong mọi trận đánh, nhưng nếu không có họ, pháo không thể vào trận địa, xe tải không thể chở gạo ra tiền tuyến, và bộ binh không thể vượt qua những dòng sông máu.

Cuộc đời của một người lính công binh giống như một cuốn sách viết trên đá. Nhân vật chính của chúng ta, hãy gọi anh là Văn – một chàng trai Hà Nội thư sinh, rời giảng đường đại học để dấn thân vào "tọa độ lửa". Khi đặt chân đến đường 20 Quyết Thắng, Văn mới hiểu rằng, kẻ thù của anh không chỉ là máy bay phản lực hay bom từ trường, mà còn là đá cứng, là rừng thiêng nước độc, và là sự im lặng đáng sợ của thời gian.

Ngày ấy, khẩu hiệu của họ đơn giản nhưng nặng tựa ngàn cân: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc". Để thực hiện lời thề đó, những người lính công binh đã biến mình thành những "phù thủy" của địa hình. Văn cùng đồng đội làm việc trong bóng tối. Ban ngày, họ ẩn mình dưới những tán lá ngụy trang, nhìn máy bay địch cày xới cung đường mình vừa sửa xong. Ban đêm, khi khói bom còn chưa tan, họ lại lao ra như những con thoi. Họ không dùng đèn pin, vì ánh sáng là cái chết. Họ định vị đường đi bằng những cọc tiêu sơn trắng, bằng những tấm áo lót của đồng đội phơi trên cành cây để làm dấu.

Có những đêm ở túi bom Khúc Cua Chữ A, không khí đặc quánh mùi thuốc súng và mùi đất cháy khét. Bom nổ chậm ẩn hiện trong lòng đất như những con quái vật chực chờ. Nhiệm vụ của Văn là tiếp cận những quả bom ấy. Đó là một cuộc đấu trí nghẹt thở giữa con người và những khối thép giết người tinh vi nhất của công nghệ chiến tranh lúc bấy giờ. Chỉ cần một sai sót nhỏ trong việc tính toán độ rung hay từ trường, tất cả sẽ tan thành tro bụi. Nhưng người lính công binh không được phép sợ hãi. Họ tiếp cận quả bom với sự dịu dàng của một bác sĩ phẫu thuật và sự quyết đoán của một dũng sĩ. Khi quả bom được vô hiệu hóa, đó không chỉ là sự sống của cá nhân anh được bảo toàn, mà là huyết mạch của cả một chiến dịch được khơi thông.

Sức mạnh của công binh Việt Nam không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở sự sáng tạo đến phi thường. Hãy nhớ về chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Giữa địa hình hiểm trở, làm sao để đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn lên đỉnh cao mà quân Pháp cho rằng "ngay cả con dê cũng không leo nổi"? Đó là nhờ đôi vai và trí tuệ của công binh. Họ đào hầm, khoét núi, xây dựng những trận địa pháo trong lòng đất, khiến đối phương phải bàng hoàng. Hay như những "con đường mòn trên biển", nơi những chiếc tàu không số phải vượt qua sự phong tỏa gắt gao. Công binh hải quân đã biến những bãi sỏi thành bến cảng, biến những hang đá thành kho tàng.

Trong truyện kể lịch sử của chúng ta, không thể không nhắc đến những "con đường tàng hình". Có những đoạn đường công binh làm xong, xe đi qua rồi, máy bay địch nhìn xuống vẫn chỉ thấy một màu xanh của rừng già. Họ đã kết những "giàn mướp" khổng lồ bằng tre lạt và lá tươi, che phủ hàng cây số đường lộ. Đó là nghệ thuật ngụy trang đỉnh cao, là sự hòa quyện giữa con người và thiên nhiên để đánh lừa thần chết.

Nhưng cái giá của con đường không bao giờ là rẻ. Văn đã chứng kiến những đồng đội của mình nằm xuống khi tay vẫn còn cầm chắc chiếc xẻng. Có những người bị vùi lấp trong các hang đá khi bom sập, có những người hy sinh khi đang treo mình trên vách đá dựng đứng để đặt thuốc nổ phá đá mở đường. Máu của họ thấm vào đá, mồ hôi của họ hóa thân vào nhựa đường. Những con đường ấy, sau chiến tranh, không chỉ là lối đi cho xe cộ, mà là những đài tưởng niệm sống động nhất về một thế hệ tận hiến.

Người lính công binh trong lịch sử cách mạng Việt Nam còn là biểu tượng của tinh thần lạc quan giữa gian khổ. Trong những lán trại tạm bợ bên suối, dưới ánh đèn dầu leo lét, họ vẫn làm thơ, vẫn đàn hát. Tiếng cười của họ át cả tiếng bom. Họ hiểu rằng, mỗi tấc đường họ mở ra là rút ngắn lại ngày thống nhất, là đưa người anh em miền Nam gần hơn với miền Bắc.

Khi cuộc chiến kết thúc, những người lính ấy lại lặng lẽ trở về, hoặc tiếp tục lên đường đi rà phá bom mìn còn sót lại trên những cánh đồng. Họ không đòi hỏi sự vinh danh ồn ào. Với họ, phần thưởng lớn nhất là nhìn thấy những đoàn xe nối đuôi nhau đi trên con đường bằng phẳng, là thấy màu xanh trở lại trên những cánh rừng từng bị chất độc hóa học thiêu rụi.

Nhìn lại lịch sử, ta thấy binh chủng Công binh không chỉ là một đơn vị kỹ thuật. Đó là linh hồn của sự kiên trì. Nếu bộ binh là mũi tên, pháo binh là nắm đấm, thì công binh chính là bệ phóng và là người dọn dẹp mọi rào cản. Họ là những kiến trúc sư của chiến thắng, những người đã dùng đôi bàn tay thô ráp để viết nên những trang sử vàng lấp lánh sự hy sinh và trí tuệ.

Câu chuyện về người lính công binh sẽ còn mãi như những dãy núi Trường Sơn hùng vĩ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, để có một hành trình vạn dặm đến tự do, luôn cần có những người dám đặt bước chân đầu tiên vào bụi gai, dám dùng lồng ngực mình để chắn gió cho những ngọn lửa không bao giờ tắt. Họ chính là những "huyền thoại thầm lặng", những người đã hóa thân vào từng viên đá, ngọn cỏ của Tổ quốc để con đường dân tộc mãi mãi vươn xa.

Kết thúc một chương lịch sử, nhưng tinh thần của những người mở đường vẫn luôn rực cháy. Văn, hay hàng vạn người lính công binh khác, giờ đây có thể đã tóc bạc da mồi, nhưng trong ký ức của họ, tiếng choèn đục đá đêm năm ấy vẫn vang vọng – một âm thanh của khát vọng tự do và sức mạnh bất diệt của một dân tộc không bao giờ đầu hàng trước gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn