Cựu chiến binh

Người lính công binh giữu nhịp cầu ra trận

Ông Trần Văn Lực (sinh năm 1951, quê Tam Nông, Phú Thọ) là cựu chiến binh công binh từng tham gia sửa đường, bắc cầu và bảo đảm giao thông trong kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1970, ông trực tiếp làm nhiệm vụ tại nhiều tuyến đường chiến lược, góp phần giữ vững mạch vận chuyển cho chiến trường miền Nam. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, ông cùng đồng đội mở đường cho các cánh quân tiến vào giải phóng Sài Gòn, góp phần vào ngày toàn thắng của dân tộc.

Phú Thọ09/05/2026Vũ Trọng Nhân (Đoàn trường THPT THnah Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Lực sinh năm 1951 tại huyện Tam Nông, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình thuần nông nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng ven sông và những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi còn nhỏ, ông đã quen với hình ảnh những đoàn dân công hỏa tuyến đi qua làng, những đêm cả xóm đào hầm trú ẩn và tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời miền Bắc.

Lớn lên giữa thời kỳ cả dân tộc bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người thanh niên Trần Văn Lực sớm mang trong mình khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào lực lượng công binh.

Sau thời gian huấn luyện quân sự, ông được giao nhiệm vụ sửa đường, phá bom nổ chậm, dựng cầu phao và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe quân sự hành quân vào chiến trường miền Nam. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm bởi cầu đường luôn là mục tiêu đánh phá hàng đầu của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến chi viện từ miền Bắc.

Những ngày đầu làm nhiệm vụ, ông cùng đồng đội phải liên tục di chuyển giữa các trọng điểm đánh phá. Có những đoạn đường ban ngày vừa bị bom cày nát thì ban đêm các chiến sĩ công binh lại lập tức lao ra san lấp để kịp cho đoàn xe đi qua trước khi trời sáng.

Ông từng kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là tiếng bom nổ, mà là những quả bom nổ chậm nằm sâu dưới lòng đất. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, tính mạng của cả tổ công binh có thể bị cướp đi bất cứ lúc nào. Nhưng dù hiểm nguy luôn cận kề, những người lính trẻ năm ấy vẫn không lùi bước.

Có lần, trong một đợt đánh phá dữ dội tại tuyến đường chiến lược, cây cầu chính bị bom đánh sập hoàn toàn. Nếu không khôi phục kịp thời, hàng trăm xe vận tải phía sau sẽ bị ùn lại. Ngay trong đêm, đơn vị của ông nhận lệnh dựng cầu phao tạm để bảo đảm tuyến đường thông suốt.

Dưới ánh đèn pin mờ giữa màn đêm và tiếng máy bay còn vang vọng phía xa, các chiến sĩ công binh phải ngâm mình dưới dòng nước lạnh hàng giờ để ghép từng nhịp cầu. Nước sông chảy xiết, trời mưa lớn nhưng không ai bỏ vị trí. Đến gần sáng, cây cầu tạm cuối cùng cũng hoàn thành, từng đoàn xe tiếp tục lăn bánh vào chiến trường miền Nam.

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Trần Văn Lực đã cùng đồng đội đi qua nhiều tuyến đường nguy hiểm. Có những tháng liên tục sống giữa rừng sâu, ăn cơm vắt và ngủ bên hầm trú bom. Dù gian khổ, tinh thần của người lính công binh vẫn luôn lạc quan bởi ai cũng hiểu rằng mỗi con đường được nối lại, mỗi cây cầu được dựng lên đều góp phần đưa lực lượng và vũ khí tới tiền tuyến.

Đầu năm 1975, khi chiến dịch mùa Xuân bắt đầu mở màn thắng lợi, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ mở đường cho các cánh quân thần tốc tiến về miền Nam. Những ngày ấy, gần như toàn đơn vị làm việc không ngừng nghỉ để bảo đảm đường hành quân cho xe tăng, pháo binh và bộ binh.

Tháng 4 năm 1975, khi chiến dịch Hồ Chí Minh diễn ra, ông cùng đồng đội liên tục sửa chữa cầu đường để các đoàn quân tiến vào Sài Gòn đúng kế hoạch. Và rồi ngày 30 tháng 4 lịch sử cũng đến. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị như vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Sau bao năm bom đạn và hy sinh, đất nước cuối cùng đã thống nhất.

Rời quân ngũ sau chiến tranh, ông trở về quê hương Tam Nông với những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ nơi tuyến lửa. Dù cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ phẩm chất giản dị, kiên cường của người lính công binh năm xưa.

Ngày nay, câu chuyện của ông Trần Văn Lực không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho hàng ngàn chiến sĩ công binh đã âm thầm góp sức làm nên thắng lợi của dân tộc. Họ không phải lúc nào cũng ở nơi tuyến đầu cầm súng chiến đấu, nhưng chính những nhịp cầu họ dựng lên, những con đường họ giữ vững đã góp phần nối liền con đường đi đến hòa bình của đất nước Việt Nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn