Người lính công binh mặt trận Vị Xuyên
Ở mặt trận Vị Xuyên, người ta thường nhớ đến những người lính bám chốt trên các cao điểm. Nhưng giữa mưa pháo và núi đá hiểm trở, còn có một lực lượng âm thầm mở đường cho mọi bước tiến của đồng đội – những người lính công binh.
Mùa hè năm ấy, sau nhiều ngày pháo kích, con đường tiếp tế lên điểm cao bị đất đá vùi lấp. Hàng trăm chiến sĩ trên chốt đang chờ lương thực, nước uống và đạn dược. Nếu con đường không được thông, việc tiếp tế sẽ bị gián đoạn.
Đại đội công binh của ông Hoàng Văn Phách (Sinh năm 1963, nhập ngũ năm 1985, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) nhận lệnh lên đường ngay trong đêm.
Dưới ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải nhỏ để tránh lộ mục tiêu, những người lính lặng lẽ dùng xẻng, cuốc và xà beng phá từng tảng đá lớn. Có đoạn đường chỉ vừa đủ một người đi, phía dưới là vực sâu hun hút. Mỗi nhát cuốc đều phải thật nhanh, thật chính xác.
Đất đá vừa dọn xong, một loạt pháo lại trút xuống. Cả đội lao vào hốc đá trú ẩn. Khi tiếng nổ vừa ngớt, họ lại trở ra làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra. Người chỉ huy động viên:
"Đường chưa thông thì đồng đội trên chốt còn thiếu gạo, thiếu nước. Mình phải làm cho bằng được."
Không chỉ mở đường, những người lính công binh còn dựng cầu tạm qua suối, gia cố hầm hào, đào công sự, kéo dây thông tin và xử lý những vật liệu nổ còn sót lại sau các trận pháo kích. Có những đêm họ làm việc liên tục đến sáng, quần áo lấm bùn đất, đôi bàn tay rớm máu vì cầm xà beng quá lâu.
Một lần, trong lúc kiểm tra tuyến đường, một chiến sĩ công binh phát hiện một quả đạn chưa nổ nằm ngay lối vận chuyển. Anh ra hiệu cho đồng đội lùi lại, bình tĩnh tiếp cận và đánh dấu khu vực để đơn vị chuyên trách xử lý. Nhờ sự cẩn trọng ấy, đoàn vận tải phía sau tiếp tục hành quân an toàn.
Đến rạng sáng, con đường lên chốt được khai thông. Những đoàn cáng thương, những gùi gạo, hòm đạn và can nước lại nối nhau vượt núi. Nhìn dòng người tiếp tục tiến về phía trước, những người lính công binh chỉ mỉm cười. Họ biết công việc của mình ít khi được nhắc đến, nhưng mỗi mét đường được mở là thêm một cơ hội để đồng đội hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Nhiều năm sau, trở lại Vị Xuyên, người lính công binh tóc đã bạc đứng bên con đường nay đã rộng hơn, xe cộ có thể qua lại dễ dàng. Ông cúi xuống nhặt một hòn đá nhỏ, lặng lẽ nói:
"Ngày ấy, mỗi tảng đá chúng tôi dọn đi đều đổi bằng mồ hôi, có khi bằng cả máu của đồng đội. Hôm nay nhìn con đường bình yên, mọi gian khổ đều xứng đáng."
Ở Vị Xuyên, dấu chân của người lính công binh không chỉ nằm trên những con đường mở giữa núi đá. Chúng còn in đậm trong ký ức của những người lính đã từng được họ mở đường, dựng cầu, đào hầm và tiếp thêm niềm tin giữa những ngày tháng khốc liệt. Họ là những người lặng lẽ đi trước, để đồng đội có thể vững vàng tiến lên bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.



