Bài viết

Người Lính Công Binh Mở Đường Giữa Bom B52

Trong kháng chiến chống Mỹ, tuyến chi viện chiến lược Đường Trường Sơn thường xuyên bị máy bay B-52 đánh phá, tạo ra những “tọa độ lửa” khiến đường sá bị cày nát. Lực lượng công binh phải lao vào hiện trường ngay sau các trận ném bom để san lấp hố bom, mở lại đường cho xe và đoàn quân tiếp tục hành quân. Câu chuyện kể về một người lính công binh kiên cường giữa mưa bom B52.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Huỳnh Lâm Ngọc Thịnh (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn đất nứt từng vùng,
Bom B52 phủ trùm núi non.
Đường xưa vụn vỡ không còn,
Mà người công binh vẫn mòn mỏi đi.

Đất vừa nổ, khói còn ghi,
Anh đã lao tới tức thì san ngay.
Không chờ trời sáng ban ngày,
Chỉ cần ngớt đạn là tay lại làm.

Hố bom sâu hút âm thầm,
Như lòng đất bị xé ngầm đau thương.
Nhưng anh vẫn giữ con đường,
Cho đoàn xe lại lên đường tiếp chi.

Mồ hôi trộn với đất khô,
Xẻng cuốc nặng trĩu giữa bờ vực sâu.
Đêm nghe gió rít qua đầu,
Mà anh vẫn đứng bắc cầu sống còn.

Có lần bom dội chưa tan,
Anh cùng đồng đội vội vàng xông ra.
Đất trời như thể vỡ òa,
Mà tay vẫn giữ sơn hà phía sau.

Đồng đội gọi giữa đạn gào:
“Rút đi kẻo trúng, nơi nào còn an!”
Anh cười giữa khói gian nan:
“Đường chưa thông lại, sao an được mình?”

Một đời không phút yên bình,
Chỉ nghe tiếng xẻng rung mình Trường Sơn.
Nhưng từng mét đất vuông tròn,
Là từng hy vọng còn hơn sống còn.

Sau này đất nước nối liền,
Đường xưa mở lại giữa miền nắng xanh.
Nhưng trong ký ức chiến tranh,
Có người công binh để dành tuổi xuân.

Không tên khắc giữa sử phần,
Nhưng đường anh mở hóa gần non sông.
Một thời lửa đạn mênh mông,
Mà anh giữ lấy núi sông hôm này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn