Người lính công binh mở đường thắng lợi
Mùa mưa năm 1972, trên tuyến đường Trường Sơn, mưa rừng trút xuống trắng xóa. Những con dốc đất đỏ trở nên trơn trượt, xe vận tải nhiều lần sa lầy. Máy bay địch ngày đêm đánh phá, hễ con đường vừa được san lấp là bom lại cày nát. Ở một đơn vị công binh đóng quân bên sườn núi có Trung đội trưởng Lưu Gia Bình (Sinh năm 1942, nhập ngũ năm 1963, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), người đã nhiều năm gắn bó với nghề mở đường
Mùa mưa năm 1972, trên tuyến đường Trường Sơn, mưa rừng trút xuống trắng xóa. Những con dốc đất đỏ trở nên trơn trượt, xe vận tải nhiều lần sa lầy. Máy bay địch ngày đêm đánh phá, hễ con đường vừa được san lấp là bom lại cày nát.
Ở một đơn vị công binh đóng quân bên sườn núi có Trung đội trưởng Lưu Gia Bình (Sinh năm 1942, nhập ngũ năm 1963, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), người đã nhiều năm gắn bó với nghề mở đường. Đồng đội vẫn gọi anh là "người đi trước". Bởi mỗi khi nhận nhiệm vụ, anh luôn là người bước lên đầu tiên để dò đường, kiểm tra hố bom và rà tìm những quả bom chưa nổ.
Anh thường nói:
"Con đường chỉ thật sự thông khi người cuối cùng đi qua an toàn."
Một buổi sáng, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp mở lại đoạn đường vừa bị đánh sập để đoàn xe chở lương thực và đạn dược kịp vượt núi trước khi trời sáng.
Khi đến hiện trường, trước mắt họ là một hố bom sâu gần bằng căn nhà. Đất đá ngổn ngang, nhiều cây cổ thụ chắn ngang lối đi. Nguy hiểm hơn, trinh sát phát hiện còn một quả bom chưa phát nổ nằm ngay mép đường.
Không ai lùi bước.
Anh Bình cùng tổ công binh bò từng mét dưới màn đêm, nhẹ nhàng đào đất quanh quả bom. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Sau gần hai giờ căng thẳng, quả bom được xử lý an toàn.
Ngay lập tức, cả đơn vị chia thành nhiều tổ. Người dùng cuốc xẻng san đất, người cưa cây mở lối, người khiêng đá gia cố nền đường. Không có máy móc hiện đại, tất cả đều dựa vào sức người và ý chí.
Mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy dài trên gương mặt lấm lem đất đỏ.
Đến gần sáng, khi đoạn đường gần hoàn thành thì tiếng động cơ máy bay lại vọng đến. Bom tiếp tục trút xuống cách đó không xa.
Các chiến sĩ nhanh chóng ẩn nấp. Chỉ ít phút sau, khi tiếng nổ vừa dứt, anh Bình là người đầu tiên chạy trở lại hiện trường.
Anh hô lớn:
"Còn đường là còn xe. Còn xe là tiền tuyến còn sức mạnh!"
Lời hô ấy như tiếp thêm quyết tâm cho cả đơn vị. Họ lại cầm cuốc, cầm xẻng lao vào công việc.
Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua tán rừng cũng là lúc con đường được nối liền. Những chiếc xe vận tải lần lượt vượt qua trong tiếng còi ngắn như lời chào cảm ơn.
Các lái xe đều giơ tay chào những người lính công binh đứng bên vệ đường. Trên gương mặt ai cũng lấm bùn đất nhưng ánh mắt rạng ngời niềm vui.
Sau chiến tranh, con đường năm xưa đã được mở rộng, trở thành tuyến giao thông nối liền những vùng quê yên bình. Ít ai biết rằng dưới lớp nhựa phẳng phiu hôm nay là biết bao giọt mồ hôi, máu và sự hy sinh thầm lặng của những người lính công binh.
Họ không trực tiếp xông lên tuyến đầu trong mỗi trận đánh, nhưng chính những con đường họ mở, những cây cầu họ dựng, những quả bom họ vô hiệu hóa đã tạo nên mạch máu thông suốt cho chiến trường. Mỗi mét đường được khai thông là thêm một đoàn xe đến đích, thêm một đơn vị được tiếp viện, thêm một bước tiến đến ngày toàn thắng.
Người lính công binh năm ấy đã lặng lẽ mở đường giữa bom đạn. Và cũng từ những con đường ấy, con đường đi tới thắng lợi của dân tộc được nối dài bằng lòng dũng cảm, trí tuệ và tinh thần cống hiến không ngơi nghỉ.



