Người lính công binh mở đường Trường Sơn – Nguyễn Văn Hùng
Người lính công binh mở đường Trường Sơn – Nguyễn Văn Hùng
Người lính công binh mở đường Trường Sơn – Nguyễn Văn Hùng
Năm 1968, tuyến đường Trường Sơn đang là mạch máu chiến lược nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Ở một đoạn rừng núi hùng vĩ nhưng nguy hiểm, đơn vị công binh 559 đang gấp rút mở đường để đoàn xe vận tải có thể đưa lương thực, vũ khí tiếp viện cho chiến trường.
Nguyễn Văn Hùng, 24 tuổi, quê Thanh Hóa, là một trong những chiến sĩ công binh trẻ nhất đơn vị. Hùng vốn là thợ xây, quen với những viên gạch, cây cột và bùn đất của làng quê, nhưng giờ đây, anh đứng giữa rừng Trường Sơn, nơi bom mìn chực chờ, rừng sâu hun hút, mưa nặng hạt và sương giá buốt lạnh đến tận xương tủy.
Ngày hôm đó, sau cơn mưa kéo dài cả buổi sáng, đơn vị phát hiện một quả mìn Mỹ nằm sâu dưới lớp đất ẩm, ngay giữa đoạn dốc cheo leo, nơi đoàn xe sẽ đi qua. Quả mìn nằm im lìm, nhưng chỉ cần một rung động nhỏ, nó có thể phát nổ và cướp đi sinh mạng bất kỳ ai.
Được giao nhiệm vụ gỡ quả mìn, Hùng bước tới. Anh cởi áo khoác, đặt ba lô xuống, lau mồ hôi mặn trên trán. Tay cầm dụng cụ, anh cúi xuống, nhìn vào viên mìn. Đồng đội đứng phía sau, nín thở, không ai dám nói, không dám cử động. Hùng hít một hơi dài, nhắm mắt tập trung. Trong tâm trí, anh thấy mẹ anh ở quê đang dệt nón, nhớ những bữa cơm nhà, nhớ ánh mắt dịu dàng của bà. Nhưng không có thời gian để nghĩ đến quê nhà nữa, trước mặt là quả mìn sống, sẵn sàng nuốt chửng anh và đồng đội.
Mỗi mũi tháo kíp là một nhịp tim dồn dập. Mồ hôi thấm ướt bàn tay, đất dính vào mặt, nước mưa chảy xuống vai. Đồng đội đứng sau, hít thở nín lặng, mắt hướng theo từng động tác. Một cử động sai, một tiếng va nhỏ thôi, cả đơn vị có thể biến thành tro bụi.
Hùng lẩm bẩm dưới mũi:
“Chỉ cần bình tĩnh… một bước một bước….”
Anh đặt bàn tay lên quả mìn, cảm nhận từng đường rãnh, từng điểm nối. Thời gian như ngừng lại. Chim rừng vẫn kêu lạc lõng, nước mưa rơi tí tách trên lá. Nhưng với Hùng, âm thanh duy nhất là nhịp tim và tiếng gió rít qua khe núi. Anh nhấc từng kíp một, cẩn trọng đến mức đồng đội phía sau cũng cảm thấy hơi thở mình nặng nề hơn.
Sau gần một giờ căng thẳng tột độ, Hùng tháo xong kíp cuối cùng. Quả mìn vô hiệu hóa. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng Hùng không reo lên, không cười. Anh chỉ thở dài, lau mồ hôi và nhìn lại con đường sình lầy, bùn đất vẫn dính đầy chân. Anh biết rằng hôm nay, nhờ sự bình tĩnh, khéo léo và ý chí, hàng chục xe vận tải, hàng trăm đồng đội sẽ đi qua đây an toàn.
Đêm hôm đó, khi trại dừng chân nghỉ ngơi, Hùng ngồi viết một lá thư gửi mẹ ở quê:
“Mẹ ơi, hôm nay con gỡ được một quả mìn. Con biết mẹ lo lắng, nhưng con vẫn khỏe. Con đi làm đường để đồng đội đi qua, để tiếp viện cho miền Nam. Con nhớ mẹ nhiều, nhưng con tin mẹ sẽ tự hào về những gì con làm.”
Gió lạnh thổi vào lán, mùi đất và mưa trộn với mùi khói lửa. Hùng gói lá thư, đặt vào túi áo. Anh nhìn quanh, đồng đội đang sửa lại lều bạt, cười nói nhỏ nhẹ, nhưng vẫn căng thẳng và cảnh giác. Anh hiểu rằng rừng Trường Sơn không bao giờ yên lặng. Mỗi ngày đều là thử thách mới, mỗi bước đi đều có thể là ranh giới giữa sống và chết.
Sáng hôm sau, Hùng và đồng đội tiếp tục công việc. Mưa vẫn rơi, bùn vẫn nhão. Nhưng anh vẫn đi từng bước, mở đường từng mét. Khi thấy một cây cổ thụ chắn đường, Hùng cùng đồng đội chặt nó, đẩy qua, mắt vẫn dõi theo con đường phía trước. Anh biết rằng đoàn xe sẽ đi qua đây trong vài giờ nữa, và nếu anh sơ suất, tất cả sẽ nguy hiểm.
Trong suốt tuần đó, Hùng nhiều lần đối diện bom mìn, vực sâu, và những cơn mưa rừng. Mỗi lần như vậy, anh lại nhớ về quê nhà, nhớ mẹ, nhớ ánh mắt của mẹ khi tiễn anh lên đường. Nhưng điều anh nghĩ nhiều nhất là công việc hôm nay không phải cho riêng mình, mà cho đồng đội, cho hàng trăm người phía sau.
Một buổi chiều khác, khi đoàn xe đi qua đoạn đường Hùng vừa gỡ mìn, một chiếc xe chở lương thực trượt bánh, bùn đất văng tung tóe. Đồng đội hét lên, nhưng nhờ đường vừa được mở, chiếc xe không bị lật. Mọi người nhìn Hùng, ánh mắt vừa cảm phục vừa biết ơn. Hùng mỉm cười, hạ thấp ánh mắt, như không muốn nhận sự chú ý. Anh biết rằng công việc của mình chỉ là một phần nhỏ trong công cuộc lớn hơn.
Ngày hôm đó, Hùng ngồi bên bếp lửa, tay cầm chiếc muỗng cũ nấu bát canh rau dại. Ánh lửa đỏ rực trên gương mặt bùn đất, làm nổi bật đôi mắt sáng và sự bình thản. Anh nhắc nhở bản thân: Sự dũng cảm không phải là không sợ, mà là làm điều đúng khi nỗi sợ hiện hữu.
Trong lòng rừng Trường Sơn, dưới mưa và sương giá, Nguyễn Văn Hùng và những người lính công binh như anh không nổi danh, không được ghi vào sách báo, nhưng chính họ đã mở ra con đường sống cho hàng trăm, hàng nghìn đồng đội phía sau. Những hành động thầm lặng ấy là minh chứng sống động cho trách nhiệm, lòng dũng cảm, tinh thần kỷ luật và sự hy sinh vô danh của những người lính Trường Sơn.
Ý nghĩa đạo đức:
Dũng cảm thầm lặng, đặt lợi ích đồng đội lên trước bản thân.
Bình tĩnh, kiên nhẫn và trách nhiệm trong hoàn cảnh nguy hiểm.
Một người bình thường, với quyết tâm và ý chí, có thể cứu sống nhiều người và làm nên điều phi thường.


