Khác

Người lính công binh thầm lặng của quê hương Đông Hải

Vĩnh Long11/05/2026xã Đông Hải (xã Đông Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính công binh thầm lặng của quê hương Đông Hải

Ở Đông Hải, bà con trong xóm ai cũng quý mến cựu chiến binh Trương Văn Phúc, sinh năm 1950 — người từng tham gia lực lượng công binh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời ông là câu chuyện về sự gan dạ, bền bỉ và tinh thần hy sinh thầm lặng của những người lính nơi tuyến đầu hiểm nguy.

Ông Trương Văn Phúc sinh ra trong gia đình nông dân nghèo đông con. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày chèo xuồng đi cắt lúa thuê, mò cua bắt cá phụ giúp cha mẹ. Những năm chiến tranh ác liệt, quê hương Đông Hải liên tục bị bom đạn cày xới, cuộc sống người dân vô cùng cực khổ.

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện tham gia cách mạng. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào lực lượng công binh — nhiệm vụ chuyên mở đường, gỡ mìn và bảo đảm an toàn cho các đơn vị hành quân.

Đó là công việc cực kỳ nguy hiểm. Người lính công binh luôn phải đi trước, đối mặt với bom mìn và cái chết bất cứ lúc nào. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.

Ông Phúc kể rằng thời ấy, nhiều tuyến đường hành quân bị địch cài dày đặc mìn và chất nổ. Ban ngày máy bay địch quần thảo liên tục, ban đêm đơn vị mới tranh thủ ra làm nhiệm vụ. Có những hôm ông phải bò hàng chục mét giữa bùn lầy để dò từng quả mìn dưới ánh đèn pin che kín bằng tấm vải nhỏ.

Một đêm năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ mở đường khẩn cấp cho bộ đội tiến quân qua khu vực bị đánh phá nặng. Địch đã gài nhiều mìn dọc tuyến đường độc đạo giữa rừng tràm.

Trong lúc làm nhiệm vụ, ông Trương Văn Phúc phát hiện một quả mìn lớn được ngụy trang rất kỹ dưới lớp bùn. Nếu không xử lý kịp thời, cả đoàn quân phía sau có thể gặp nguy hiểm. Bằng sự bình tĩnh và kinh nghiệm, ông cẩn thận tháo gỡ từng bộ phận của quả mìn trong không khí căng thẳng nghẹt thở.

Khi quả mìn cuối cùng được vô hiệu hóa, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chính lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên ở khu vực gần đó do đồng đội khác vướng mìn. Ông lập tức lao đến cứu người bị thương giữa khói bụi mù mịt.

Sau trận ấy, ông bị sức ép bom làm tai nghe kém đi nhiều, nhưng ông vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ cho đến ngày đất nước thống nhất.

Năm 1975, ông trở về quê hương Đông Hải với nhiều ký ức không thể nào quên về chiến tranh và đồng đội đã hy sinh. Những năm đầu sau giải phóng, cuộc sống khó khăn chồng chất, nhưng ông không than phiền. Ông cùng gia đình khai hoang đất, làm ruộng và nuôi con khôn lớn.

Người dân trong vùng quý trọng ông bởi đức tính hiền lành, chịu khó và luôn sống vì tập thể. Dù tuổi cao, ông vẫn tích cực tham gia các phong trào địa phương, vận động bà con đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa và giáo dục con cháu chăm lo học hành.

Trong những buổi gặp gỡ thanh niên, ông thường kể về công việc của người lính công binh để thế hệ trẻ hiểu rằng phía sau mỗi chiến thắng là biết bao hy sinh thầm lặng.

Ông thường nói:

“Người lính công binh đi trước để đồng đội được an toàn phía sau. Đó là nhiệm vụ và cũng là niềm tự hào của chúng tôi.”

Ngày nay, mái tóc ông Trương Văn Phúc đã bạc trắng, đôi tai không còn nghe rõ như xưa, nhưng tinh thần người lính năm nào vẫn luôn sáng trong nơi vùng quê Đông Hải bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính công binh thầm lặng của quê hương Đông Hải | Câu chuyện thời hoa lửa