Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH TRÊN MẶT TRẬN VỊ XUYÊN

Nhắc đến Mặt trận Vị Xuyên những năm tháng chiến tranh biên giới phía Bắc, người ta không chỉ nhớ đến những người lính trực tiếp cầm súng chiến đấu mà còn nhớ tới những chiến sĩ công binh âm thầm làm nhiệm vụ giữa mưa bom, bão đạn. Trong số đó có Cựu chiến binh Hoàng Văn Lâm, người con quê Quang Bình, Tuyên Quang – một người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt và mang thương tật suốt đời.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH TRÊN MẶT TRẬN VỊ XUYÊN

Cựu chiến binh: Hoàng Văn Lâm
Sinh năm: 1958
Quê quán: xã Quang Bình, tỉnh Tuyên Quang
Đơn vị: Đại đội Công binh, thuộc một đơn vị công binh Quân đội nhân dân Việt Nam
Mặt trận: Vị Xuyên – Hà Giang
Thương tật: Thương binh hạng 3/4

Nhắc đến Mặt trận Vị Xuyên những năm tháng chiến tranh biên giới phía Bắc, người ta không chỉ nhớ đến những người lính trực tiếp cầm súng chiến đấu mà còn nhớ tới những chiến sĩ công binh âm thầm làm nhiệm vụ giữa mưa bom, bão đạn. Trong số đó có Cựu chiến binh Hoàng Văn Lâm, người con quê Quang Bình, Tuyên Quang – một người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt và mang thương tật suốt đời.

Sinh năm 1958 trong một gia đình lao động ở Quang Bình, ông Lâm nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào lực lượng công binh, làm nhiệm vụ bảo đảm đường cơ động, sửa chữa và mở đường, xây dựng công sự, khắc phục vật cản, phục vụ các đơn vị chiến đấu.

Đầu những năm 1980, ông được điều động lên Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang. Đây là địa bàn núi đá hiểm trở, địa hình chia cắt, thời tiết khắc nghiệt. Những quả đồi, khe núi, con đường nơi đây thường xuyên hứng chịu pháo kích. Với người lính công binh, nhiệm vụ càng nguy hiểm bởi phải tiếp cận những khu vực gần trận địa, nơi có bom mìn và vật cản để bảo đảm tuyến chiến đấu.

Ông Lâm từng kể rằng, có những ngày vừa làm xong một đoạn đường, pháo kích lại khiến đất đá sạt xuống, anh em phải lập tức khắc phục. Có những đêm giữa núi rừng Vị Xuyên, dưới ánh sáng chớp lóe của pháo sáng, những người lính công binh vẫn lặng lẽ bám đường, bám trận địa. Mỗi mét đường được mở ra là thêm một điều kiện để đồng đội vận chuyển đạn, lương thực, thương binh và tiếp tục chiến đấu.

Công binh không trực tiếp đứng ở tuyến đầu mọi lúc, nhưng họ luôn phải đi đến những nơi nguy hiểm nhất để bảo đảm cho tuyến đầu. Chính vì vậy, công việc của ông Lâm và đồng đội luôn phải đối mặt với bom đạn, mìn và nguy cơ hy sinh bất cứ lúc nào.

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại mặt trận, ông bị thương do bom đạn, để lại thương tật lâu dài. Sau quá trình điều trị, ông được xác định là thương binh hạng 3/4. Vết thương chiến tranh đã trở thành dấu tích không thể xóa mờ của một thời tuổi trẻ.

Rời quân ngũ trở về quê hương, người thương binh năm xưa tiếp tục cuộc sống đời thường. Những năm tháng chiến trường dần lùi xa, nhưng ký ức về Vị Xuyên vẫn còn nguyên trong tâm trí ông. Đó là hình ảnh đồng đội cùng chung chiến hào, những đêm hành quân trong mưa rét, những lần mở đường giữa tiếng pháo và đặc biệt là những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi núi đá biên cương.

Với ông Hoàng Văn Lâm, điều đáng nhớ nhất sau những năm tháng chiến đấu không phải là những chiến công của riêng mình, mà là tình đồng chí, đồng đội. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, những người lính đã dựa vào nhau để hoàn thành nhiệm vụ, cùng chia nhau từng ngụm nước, miếng lương khô và động viên nhau vượt qua những thời khắc sinh tử.

Ngày nay, khi trở về cuộc sống đời thường, người thương binh 3/4 ấy vẫn luôn tự hào về những năm tháng đã cống hiến cho Tổ quốc. Những vết thương trên cơ thể ông chính là một phần ký ức của “thời hoa lửa”, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập và chủ quyền biên giới quốc gia.

Câu chuyện của CCB Hoàng Văn Lâm cũng là câu chuyện của biết bao người lính công binh từng chiến đấu tại Vị Xuyên. Họ không ồn ào kể về mình, nhưng mỗi vết thương, mỗi ký ức đều là những trang sử sống động về một thế hệ đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

“Hoa lửa” Vị Xuyên đã đi qua, nhưng ký ức về những người lính năm xưa vẫn còn đó – như những bông hoa bất tử giữa núi rừng biên cương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn