NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG TÂY NGUYÊN
Năm 1973, từ quê hương Sầm Sơn, ông Lê Trọng Hưng lên đường nhập ngũ. Gắn bó với Tiểu đoàn 17, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3, ông đã đi qua những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tham gia giải phóng Sài Gòn và tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam.
Sinh năm 1955, quê tại phường Sầm Sơn, Thanh Hóa, ông Lê Trọng Hưng nhập ngũ năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết liệt.
Rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, ông trở thành người lính thuộc Tiểu đoàn 17, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3, thực hiện nhiệm vụ công binh.
Nếu người lính bộ binh thường được nhắc đến ở tuyến đầu, thì người lính công binh lại gắn với những công việc thầm lặng phía sau và trên đường tiến quân: bảo đảm đường sá, khắc phục chướng ngại, xây dựng và bảo đảm các công trình phục vụ chiến đấu.
Đó là một công việc đòi hỏi sự chính xác, gan dạ và tinh thần trách nhiệm cao.
Từ Sầm Sơn đến chiến trường Tây Nguyên
Tuổi trẻ của ông Lê Trọng Hưng bắt đầu gắn với màu áo lính ở một nơi rất xa quê nhà.
Tây Nguyên.
Vùng đất rộng lớn với núi rừng, những cung đường chiến lược và địa hình phức tạp đã trở thành địa bàn hoạt động của ông và đồng đội.
Với người lính công binh, địa hình luôn là một thử thách.
Đường núi hiểm trở.
Những đoạn đường khó đi.
Những chướng ngại có thể cản bước đội hình.
Trong chiến tranh, mỗi con đường đều có ý nghĩa.
Một con đường được bảo đảm thông suốt có thể giúp bộ đội, phương tiện và trang bị nhanh chóng tiến về phía trước.
Bởi vậy, người lính công binh thường phải đi trước hoặc bám sát đội hình, làm những công việc mà không phải ai cũng nhìn thấy.
Họ mở đường để những người phía sau có thể tiến lên.
Những người lính đứng phía sau bước tiến của chiến dịch
Công binh là lực lượng có nhiệm vụ đặc biệt trong chiến đấu.
Họ phải xử lý những vấn đề tưởng như rất nhỏ nhưng có thể ảnh hưởng đến cả một đội hình.
Khi đường bị hư hỏng, phải khắc phục.
Khi có chướng ngại, phải xử lý.
Khi cần bảo đảm công trình phục vụ chiến đấu, phải nhanh chóng thực hiện.
Mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi sự bình tĩnh và chính xác.
Bởi chỉ một sai sót cũng có thể gây hậu quả nghiêm trọng.
Với ông Lê Trọng Hưng, những năm tháng làm công binh tại Tiểu đoàn 17, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 vì thế là những năm tháng của kỷ luật, trách nhiệm và tinh thần đồng đội.
Người lính công binh có thể không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những câu chuyện về trận đánh.
Nhưng phía sau mỗi bước tiến của đơn vị luôn có dấu chân của họ.
Mùa xuân năm 1975 – hướng về Sài Gòn
Năm 1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết định.
Những chiến dịch lớn liên tiếp diễn ra.
Quân đoàn 3 tiến về phía Nam.
Và ông Lê Trọng Hưng cùng đồng đội cũng có mặt trong hành trình hướng tới giải phóng Sài Gòn.
Đối với một người lính trẻ, đó là thời khắc đặc biệt.
Sau nhiều năm chiến tranh, ngày đất nước thống nhất đang đến rất gần.
Nhưng trên đường tiến quân, nhiệm vụ của người lính công binh vẫn không thay đổi.
Phải bảo đảm tuyến đường.
Phải khắc phục những trở ngại.
Phải tạo điều kiện để đội hình tiếp tục tiến về phía trước.
Mỗi công việc được hoàn thành đều góp một phần nhỏ vào bước tiến chung.
Và rồi, ngày 30 tháng 4 năm 1975 trở thành dấu mốc lịch sử.
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước bước sang một thời kỳ mới.
Nhưng với ông Lê Trọng Hưng, hành trình quân ngũ vẫn chưa dừng lại.
Sau ngày thống nhất – một nhiệm vụ mới
Hòa bình lập lại trên cả nước không đồng nghĩa với việc mọi thử thách đã kết thúc.
Ông Hưng tiếp tục phục vụ trong quân đội và tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam.
Từ Tây Nguyên, người lính năm xưa tiếp tục đến một chiến trường mới.
Địa bàn thay đổi.
Nhiệm vụ thay đổi.
Nhưng màu áo lính vẫn vậy.
Người chiến sĩ công binh tiếp tục cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện khó khăn.
Đây là giai đoạn mà nhiều người lính của thế hệ ông tiếp tục phải xa quê, xa gia đình để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Tây Nam – những năm tháng tiếp nối
Chiến trường Tây Nam mang đến những thử thách khác với Tây Nguyên.
Nhưng đối với người lính, điều quan trọng nhất vẫn là hoàn thành nhiệm vụ.
Những người lính công binh tiếp tục bảo đảm cho các đơn vị có thể cơ động, xây dựng và củng cố những điều kiện cần thiết cho hoạt động quân sự.
Ông Lê Trọng Hưng cùng đồng đội đã trải qua giai đoạn ấy.
Một lần nữa, tuổi trẻ của người lính quê Sầm Sơn được gửi vào những vùng đất xa xôi.
Đằng sau ông là gia đình.
Phía trước là nhiệm vụ.
Và ở giữa là tình đồng đội — thứ tình cảm được hình thành từ những ngày cùng nhau chia sẻ gian khổ.
Chín năm trong màu áo lính
Ông Lê Trọng Hưng nhập ngũ năm 1973 và xuất ngũ năm 1982.
Gần một thập kỷ.
Chín năm ấy bao gồm những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giải phóng Sài Gòn năm 1975, rồi tiếp tục tham gia nhiệm vụ tại biên giới Tây Nam.
Từ Tây Nguyên đến biên giới Tây Nam, ông đã đi qua những địa bàn cách rất xa quê hương.
Tuổi thanh xuân của một người sinh ra bên biển Sầm Sơn đã gắn với núi rừng và chiến trường.
Có những người lính sau chiến tranh trở về với nhiều kỷ vật.
Nhưng đôi khi, kỷ vật quý nhất chỉ là ký ức.
Ký ức về đơn vị.
Về những người đồng đội.
Về những cung đường đã đi qua.
Và về những năm tháng tuổi trẻ không thể quay trở lại.
Người lính công binh thầm lặng
Nhìn lại cuộc đời quân ngũ của ông Lê Trọng Hưng, có thể thấy một hành trình đặc biệt.
Ông không chỉ tham gia một giai đoạn của chiến tranh.
Ông đi từ những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ đến ngày đất nước thống nhất, rồi tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam.
Trong hành trình ấy, ông luôn gắn bó với nhiệm vụ công binh.
Đó là công việc đòi hỏi sự bền bỉ.
Đôi khi là những công việc nặng nhọc.
Đôi khi là những nhiệm vụ nguy hiểm.
Nhưng trên hết là tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ và đặt lợi ích chung lên trên sự an toàn của bản thân.
Người lính công binh không chỉ mở những con đường trên chiến trường. Họ còn mở đường cho những bước tiến của đồng đội.
Trở về với Sầm Sơn
Năm 1982, ông Lê Trọng Hưng xuất ngũ.
Sau gần mười năm xa quê, người lính trở về với Sầm Sơn.
Biển quê hương vẫn ở đó.
Những con đường quen thuộc vẫn ở đó.
Nhưng người trở về đã mang theo một phần ký ức của những vùng đất xa xôi.
Tây Nguyên.
Sài Gòn.
Biên giới Tây Nam.
Những địa danh ấy giờ đây không chỉ nằm trên bản đồ.
Chúng nằm trong câu chuyện cuộc đời của ông.
Đó là câu chuyện của một người thanh niên rời quê năm 1973 và trở về sau gần một thập kỷ trong quân ngũ.
Dấu chân người lính trên những cung đường năm ấy
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Trọng Hưng là câu chuyện về một người lính công binh đã đi qua một giai đoạn đặc biệt của lịch sử.
Từ Sầm Sơn, ông lên đường năm 1973.
Từ Tây Nguyên, ông cùng đồng đội tiến về phía Nam.
Năm 1975, ông tham gia hành trình giải phóng Sài Gòn, chứng kiến đất nước bước vào ngày thống nhất.
Nhưng sau đó, người lính ấy tiếp tục lên đường đến biên giới Tây Nam, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Đến năm 1982, ông mới trở về.
Chín năm – một quãng thời gian không quá dài trong đời người, nhưng đủ để một người thanh niên trưởng thành giữa chiến trường và mang theo những ký ức không thể phai mờ.
Hôm nay, khi nhìn lại những con đường năm xưa, có lẽ người cựu chiến binh vẫn nhớ đến những người đồng đội đã từng cùng mình đi qua những ngày tháng ấy.
Những người lính công binh năm nào có thể đã trở về với những cuộc đời khác nhau.
Nhưng dấu chân của họ vẫn còn đó.
Trên những cung đường Tây Nguyên.
Trong hành trình tiến về Sài Gòn.
Và ở những năm tháng bảo vệ biên giới Tây Nam.
Ông Lê Trọng Hưng – người lính công binh quê Sầm Sơn – đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình để mở đường, bảo đảm đường tiến quân và cùng đồng đội đi qua những chặng đường lịch sử của đất nước.



