NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH VÀ KỶ VẬT CHIẾN TRANH
Bước vào không gian trưng bày của ông Ngọc tại phường Tân Ninh, Tây Ninh, bất cứ ai cũng phải choáng ngợp trước sự tỉ mỉ và hệ thống. Hơn 800 kỷ vật được ông sắp xếp khoa học theo từng nhóm chủ đề. Từ những chiếc nón tai bèo bạc màu, đôi dép cao su mòn gót đến những chiếc cà mèn, bi dông đựng nước tróc sơn... tất cả đều được đặt trang trọng trong tủ kính. Không chỉ có vật dụng của bộ đội ta, ông còn sưu tầm cả những thẻ bài, giày đinh của quân đội Mỹ để tạo nên cái nhìn đa chiều về sự khốc liệt và hào hùng của cuộc chiến.Bắt đầu sưu tầm từ năm 1985, hành trình của ông Ngọc là những chuyến đi không mệt mỏi qua Bình Dương, Bình Phước, Long An, Đồng Tháp... Có những kỷ vật ông phải chắt bóp từng đồng lương hưu để mua lại, có những hiện vật quý giá như lá cờ Giải phóng hay Huy hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ được đồng đội tin tưởng trao gửi. Ông Ngọc tâm sự, những ngày đầu bà xã cũng "càm ràm" vì chồng cứ tha đồ cũ về đầy nhà, nhưng khi hiểu được ý nghĩa cao cả sau mỗi chiếc xẻng, cái bình tông, bà đã trở thành hậu phương vững chắc giúp ông lau chùi, vệ sinh từng món đồ mỗi ngày.Với ông Ngọc, những kỷ vật này không phải là "đồ cổ" để trưng bày cho đẹp, mà là "báu vật" ghi dấu một thế hệ không tiếc thân mình vì độc lập tự do. Ông trang bị cả hệ thống đèn chiếu sáng, máy hút bụi để bảo quản hiện vật lâu dài với một mong muốn duy nhất: Biến nơi đây thành một "địa chỉ đỏ". Ông hy vọng thông qua những vật hữu hình này, thế hệ trẻ hôm nay sẽ hiểu thêm về cái giá của hòa bình, từ đó lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước.Ở tuổi 66, đôi chân người thương binh ấy vẫn nhanh nhẹn trong các phong trào thi đua yêu nước. Hình ảnh ông Ngọc tỉ mẩn lau từng kỷ vật là minh chứng sống động nhất cho thấy: Người lính Cụ Hồ dù ở thời đại nào cũng luôn sống với lý tưởng và tinh thần cống hiến vẹn nguyên.





