Bài viết

Người lính cụ Hồ

Gia Lai01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN CỦA BÁC NGUYỄN VĂN BÀU

Sinh năm 1942 – Thương binh, hiện đang sinh sống tại thôn Dương Liễu Nam, xã Bình Dương

"Tôi là Nguyễn Văn Bàu, sinh năm 1942. Cuộc đời tôi gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Mỗi lần nhớ lại quãng thời gian ấy, tôi luôn cảm thấy tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được cống hiến cho Tổ quốc.

Những năm chiến tranh, cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Chúng tôi lớn lên giữa tiếng bom, tiếng súng và những lần phải rời mái nhà để tránh bom đạn. Chứng kiến quê hương chịu nhiều mất mát, tôi luôn tự nhủ phải góp sức mình để bảo vệ đất nước, dù biết phía trước là vô vàn gian nan và hiểm nguy.

Trong quá trình tham gia phục vụ cách mạng, tôi cùng đồng đội trải qua nhiều ngày tháng thiếu thốn, hành quân trong điều kiện khắc nghiệt, đối mặt với bom đạn và những hiểm nguy luôn rình rập. Mỗi người đều mang trong mình một niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ giành được độc lập, nhân dân sẽ được sống trong hòa bình.

Trong một lần làm nhiệm vụ, tôi bị thương. Vết thương ấy đã lấy đi một phần sức khỏe của tôi, để lại di chứng theo suốt cuộc đời. Mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau lại nhắc tôi nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào. Tôi luôn nghĩ mình vẫn còn may mắn khi được trở về, trong khi nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương với niềm vui không gì có thể diễn tả. Từ người lính năm xưa, tôi trở thành một người nông dân bình dị, chăm lo cho gia đình, lao động sản xuất và tham gia các hoạt động ở địa phương. Dù sức khỏe không còn như trước, tôi vẫn luôn cố gắng sống gương mẫu, động viên con cháu chăm chỉ học tập, lao động và sống có trách nhiệm.

Đến nay, khi tuổi đã ngoài tám mươi và đang sinh sống tại thôn Dương Liễu Nam, xã Bình Dương, điều khiến tôi hạnh phúc nhất là được chứng kiến quê hương từng ngày đổi mới. Những con đường rộng rãi, trường học khang trang, cuộc sống của người dân ngày càng ấm no là thành quả của biết bao thế hệ đã cùng nhau gìn giữ và xây dựng.

Mỗi lần được các cháu đoàn viên, thanh niên đến thăm hỏi, tôi đều kể cho các cháu nghe về một thời gian khó. Tôi không kể để nhắc đến những đau thương, mà muốn các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt, tuổi xuân và cả máu của nhiều thế hệ.

Tôi luôn nhắn gửi đến thế hệ trẻ rằng: Các cháu hãy yêu quê hương bằng những việc làm cụ thể. Hãy học tập thật tốt, sống trung thực, đoàn kết, biết sẻ chia và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần. Thời chiến có cách cống hiến của thời chiến, còn thời bình có cách cống hiến của thời bình. Chỉ cần mỗi người sống có trách nhiệm thì đất nước sẽ ngày càng phát triển.

Ở tuổi xế chiều, tôi không mong điều gì lớn lao, chỉ mong các thế hệ sau luôn ghi nhớ truyền thống cách mạng, biết trân trọng hòa bình và tiếp tục xây dựng quê hương Bình Dương ngày càng giàu đẹp, văn minh."

Cuộc đời của bác Nguyễn Văn Bàu là hình ảnh đẹp về một người thương binh luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Dù mang trên mình thương tật của chiến tranh, bác vẫn sống giản dị, lạc quan, gương mẫu và dành trọn tình yêu cho quê hương. Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn, tinh thần yêu nước và trách nhiệm tiếp nối truyền thống cách mạng bằng những hành động thiết thực trong học tập, lao động và xây dựng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn