Người lính cụ Hồ - Đinh Văn Sơn
Khi nhắc đến một câu “Lính Cụ Hồ” ông cháu như ngừng lại một chút, mắt sáng lên, hướng nhìn về một hướng. Dường như đang muốn hoài niệm về một ký ức về thanh xuân của mình mà thời ấy thường được gọi là “Thời Hoa Lửa”. Một thời khói bom lửa đạn nhưng người lính ấy vẫn vươn lên như những nhánh cây, chiếc lá và cuối cùng là trổ hoa, nên được gọi là "Thời Hoa Lửa". Ông của cháu tên là : Đinh Văn Sơn, sinh năm 1953, là cựu chiến binh thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước
Khi nhắc đến một câu “Lính Cụ Hồ” ông cháu như ngừng lại một chút, mắt sáng lên, hướng nhìn về một hướng. Dường như đang muốn hoài niệm về một ký ức về thanh xuân của mình mà thời ấy thường được gọi là “Thời Hoa Lửa”. Một thời khói bom lửa đạn nhưng người lính ấy vẫn vươn lên như những nhánh cây, chiếc lá và cuối cùng là trổ hoa, nên được gọi là "Thời Hoa Lửa". Ông của cháu tên là : Đinh Văn Sơn, sinh năm 1953, là cựu chiến binh thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1971, ông lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc và theo một dòng máu nóng đang chảy trong tim, quyết tâm chiến đấu giành độc lập cho quê hương, nước nhà. Ông rời quê hương nơi chôn rau cắt rốn, nơi kỷ niệm tuổi thơ ở làng Phúc Bồi, xã Thọ Lập để nhận nhiệm vụ vào miền Nam đi chiến đấu khi chưa tròn 18 tuổi. Ông được nhận nhiệm vụ vào quân đoàn lính tăng. Và sau thời gian ngắn tập luyện được đơn vị chuyển vào miền Nam chiến đấu- nơi cuộc chiến ác liệt và nguy hiểm nhất. Ông đã hăng hái tham gia và lính tăng phải đi tuyến đầu trong mọi trận chiến. Ác liệt và nguy nan, dù ông đã bị thương cuối cùng ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Nhưng ông cũng luôn nói là nếu không có sự đoàn kết của các đồng đội và sự mưu trí, dũng cảm, không ngại khó, không ngại khổ của đồng đội thì các cuộc chiến đấu không được thành công như vậy. Trong những lúc khó khăn, ốm đau, sốt rét, đồng đội luôn kề bên nhau quan tâm, lo lắng và chia nhau những miếng cơm, bát cháo rau rừng cũng như sự chia sẻ khi cõng đồng đội bị thương trên đường hành quân ấy. Ông nói, nước mắt rưng rưng, rồi ông nói nhẹ, giọng ngập ngừng như muốn khóc (nhớ lắm). Rồi ông gạt nước mắt đi và nói với tôi: “Cháu à, cháu và các bạn, mọi người đang được sống trên một đất nước Việt Nam hòa bình, hạnh phúc như ngày hôm nay là luôn phải biết ơn các bậc cha ông đã nằm xuống để đất nước có hòa bình hôm nay nghe chưa. Bên cạnh biết ơn thì các cháu phải biết cố gắng học tập thật tốt, lao động tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi nghe chưa.”
Cháu đã nghe những lời ông kể về một "Thời Hoa Lửa" đó. Bản thân cháu cũng rất biết ơn ông cha của mình đã chiến đấu và hy sinh cho hòa bình ngày hôm nay. Cháu thầm hứa với bản thân mình sẽ cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức, rèn luyện bản thân mình để trở thành những cháu ngoan Bác Hồ, con ngoan, trò giỏi. Để tương lai trở thành những kỹ sư, giáo sư, giáo viên,… hay là trở thành một người lính tăng giống như ông để xây dựng và phát triển đất nước sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Cháu xin được cảm ơn những người chiến sĩ năm xưa đã anh dũng bước ra chiến trường giữ gìn độp lập cho đất nước, xin được cảm ơn một "Thời Hoa Lửa".


