Cựu chiến binh

Người lính Cụ Hồ giữa mùa gió chướng: Chân dung thầy Nguyễn Ngọc Dúp – từ chiến trường Cửu Long đến người gieo chữ Trà Ôn

Người lính Cụ Hồ giữa mùa gió chướng: Chân dung thầy Nguyễn Ngọc Dúp – từ chiến trường Cửu Long đến người gieo chữ Trà Ôn

Vĩnh Long16/11/2025Nguyễn Thanh Tùng (xã Trà Ôn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa buổi chiều Trà Ôn lất phất mưa, câu chuyện của thầy Nguyễn Ngọc Dúp – cựu chiến binh Trung đoàn Pháo binh 210, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4 – như một dòng ký ức sống động của “thời hoa lửa”. Từ người lính kiên trung đến người thầy tận tụy, rồi trở thành người làm kinh tế giỏi ở quê nhà, cuộc đời thầy là một lát cắt đẹp đẽ của tinh thần người lính Cụ Hồ.

Chiều mưa và câu chuyện về một đời người chân chất

Chiều nay, mưa lại rơi trên con đường nhỏ dẫn vào trung tâm xã Trà Ôn. Những hạt mưa lất phất như mang theo mùi ký ức và những câu chuyện chưa kịp kể hết. Trong không gian êm đềm ấy, tôi – một thầy giáo trẻ, Bí thư Đoàn trường – tìm đến nhà thầy Nguyễn Ngọc Dúp, người thầy mà bao thế hệ học trò Trà Ôn vẫn gọi bằng hai chữ thân thương: thầy Dúp.

Quê thầy ở xã Hữu Thành, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long. Giờ đây, tuy đã nghỉ hưu, thầy vẫn giữ dáng vẻ hiền từ, giản dị. Chỉ khác là thay vì bảng đen, phấn trắng, thầy gắn bó với công việc kinh doanh chuỗi shop thể thao – đồng phục tại Trà Ôn, Hòa Bình, Vĩnh Xuân và Hựu Thành.
Dù làm nghề nào, ở thầy vẫn toát lên tinh thần lao động miệt mài, chân chất của người miền Tây.

Từ “thời hoa lửa” đến hành trình đứng lớp gieo chữ

Bên ly trà nóng, nghe tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên, thầy kể về quãng đời thanh xuân đỏ lửa của mình. Năm 1986, thầy lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn Pháo binh 210, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4 – Binh đoàn Cửu Long. Trong quân ngũ, thầy giữ chức trợ lý tổ chức Đảng của Quân đoàn 4, một nhiệm vụ đòi hỏi bản lĩnh, sự trung thực và tinh thần trách nhiệm cao.

Năm 1989, Thầy vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Khi xuất ngũ Thầy trở về trở về quê. Mang trong mình kỷ luật quân đội và trái tim yêu thương con trẻ, thầy chọn đứng vào hàng ngũ những người gieo hạt tri thức.

Thầy kể: “Hành trang đi dạy khi đó chỉ có bộ đồ bộ đội cũ và một cục phấn trắng. Nghèo thiệt nghèo, mà thương trò thì không đong đếm được.”

Có những buổi tan trường, thầy lụm từng cái bọc nylon, giặt sạch, bán ve chai để dành tiền mua tập – mua bút cho học trò nghèo. Những điều nhỏ bé mà chân thành ấy đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ trẻ nơi vùng đất Trà Ôn hiền hòa.

Không còn đứng lớp, nhưng ngọn lửa vẫn không tắt

Dù nay không còn cầm viên phấn, mỗi khi nhắc đến học trò cũ, ánh mắt thầy lại rạng lên niềm vui. Thầy nói chậm rãi:

“Điều hạnh phúc nhất của thầy là thấy các em sống tử tế, có lý tưởng, biết cống hiến cho quê hương.”

Ngoài trời mưa vẫn rơi, nhưng câu chuyện của thầy khiến lòng tôi ấm lạ. Có lẽ, những hạt phấn ngày xưa vẫn còn vương lại đâu đó trong đời thầy – chỉ là hôm nay chúng đã hóa thành ánh sáng dẫn đường cho những giáo viên trẻ như tôi.

Người thầy – người lính, và một tấm lòng son cho quê hương

Con đường rời nhà thầy ướt nước mưa, nhưng bước chân tôi nhẹ bẫng. Giữa cái ẩm ướt của buổi chiều Trà Ôn, tôi thấy lòng mình sáng hơn, tin hơn vào nghề giáo và những điều tử tế.

Thầy Nguyễn Ngọc Dúp – người lính Cửu Long năm nào – vẫn mãi là ngọn đuốc sáng trong lòng những người thầy trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn