Cựu chiến binh

Người Lính Của Hai Dòng Sông: Khúc Tráng Ca Về Người Đội Trưởng Giữa Rừng Thiêng Đất Bạn

Bài viết là một bản hùng ca về lòng dũng cảm và tinh thần quốc tế vô tư của người chiến binh từng xẻ dọc Trường Sơn, băng qua biên giới để cùng nhân dân nước bạn Campuchia xóa bỏ chế độ diệt chủng Pol Pot. Trở về từ trận phục kích đẫm máu trước thềm năm mới Canh Thân 1980, ông mang theo những vết thương vĩnh viễn trên cơ thể và cả những ký ức thiêng liêng của một thời "vào sinh ra tử". Câu chuyện về ông không chỉ là lịch sử gia đình, mà là bài học lớn về giá trị của hòa bình và ý thức trách nhiệ

Quảng Trị06/06/2026Chi đoàn 11 Anh 2 (Đoàn phường Đồng Hới)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc không chỉ hiện hữu trong những trang sách với những mốc thời gian khô khan, mà nó sống động trong từng hơi thở, trong những vết sẹo và cả những khoảng lặng đầy ám ảnh của những người lính trở về từ "cõi chết". Lời dạy của Bác Hồ: “Dân ta phải biết sử ta / Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam” luôn là kim chỉ nam để những thế hệ sau này soi mình vào quá khứ. Trong đó, hình bóng ông ngoại tôi – người đội trưởng tổ sửa chữa, lái xe đầy dũng cảm – mãi là biểu tượng thiêng liêng nhất.

Lời Hiệu Triệu Và Nghĩa Vụ Quốc Tế

Cuối năm 1978, khi tiếng súng biên giới Tây Nam rung chuyển cả đất trời, cũng là lúc ông ngoại tôi dấn thân vào cuộc hành trình đầy gian khổ. Khắc ghi lời dạy của Bác: “Giúp nhân dân nước bạn tức là tự giúp mình”, ông đã cùng hàng vạn cán bộ, chiến sĩ Quân tình nguyện Việt Nam phối hợp với nhân dân Campuchia mở cuộc phản công, xóa bỏ chế độ diệt chủng Pol Pot - Ieng Sary tàn độc.

Những tàn quân Pol Pot với sự hỗ trợ của các thế lực bên ngoài đã gây ra bao đau thương: giết hại đồng bào ta, thiêu rụi mùa màng, bắt cóc và thủ tiêu hàng chục ngàn người. Đó là một cơn ác mộng mà bất kỳ ai nhắc lại cũng thấy rùng mình. Ông tôi, trong vai trò đội trưởng tổ sửa chữa, đã không quản ngại bom đạn, miệt mài bám đường, bám xe để giữ vững mạch máu giao thông cho đơn vị.

Trận Phục Kích Đẫm Máu Trước Thềm Năm Mới

Ký ức kinh hoàng nhất tạc vào tâm trí gia đình tôi là trận phục kích gần Tết Canh Thân năm 1980. Trên đường lái xe rút quân về đơn vị để kịp sum họp với vợ con, sự yên bình ngắn ngủi đã bị xé toạc bởi tiếng bom nổ chát chúa. Tàn quân địch phục kích, cho nổ bom hai bên đường rừng, điên cuồng cướp bóc và xả súng vào những người lính vừa hoàn thành nhiệm vụ. Trong làn khói khét lẹt của thuốc súng và sự hỗn loạn, nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống. Ông may mắn sống sót, nhưng cái giá phải trả là sự tàn phá về thính giác và những chấn thương tâm lý kéo dài suốt phần đời còn lại.

Ông tôi trở về, lặng lẽ như cách ông ra đi. Ông được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến công hạng Ba, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì, Huy chương Kháng chiến hạng Nhất... Nhưng với ông, những tấm huy chương ấy chỉ là minh chứng cho một phần đời đã dâng hiến, còn phần lớn nỗi đau ông đã mang theo vào lòng đất mẹ từ tháng 6 năm 2024.

Bài Học Về Lòng Biết Ơn Và Trách Nhiệm

"Hóa ra ông tôi đã từng là một người lính đầy dũng khí đến thế!". Câu nói ấy của tôi ngày hôm nay, dẫu có muộn màng, nhưng là sự thức tỉnh của một thế hệ trẻ đã thấu hiểu giá trị của tự do. Họ cầm súng để chúng ta được cầm bút; họ cúi đầu đi trong bóng tối để hôm nay ta được ngẩng cao đón lấy bình minh.

Câu chuyện của ông không chỉ khơi dậy niềm tự hào dân tộc, mà còn dạy tôi về lòng dũng cảm đương đầu với những "thử thách chông gai" trong cuộc sống hiện đại. Khi biết về cội nguồn, người trẻ không chỉ biết ơn quá khứ, mà còn biết kết nối với tương lai. Một đất nước từng bị chiến tranh "xóa sổ" nay đã mạnh mẽ vươn mình, đó chính là kết quả của ý chí kiên cường mà ông và đồng đội đã để lại.

Tôi xin hứa, với tư cách là một mầm xanh của Tổ quốc, sẽ biến lòng tự hào thành động lực phấn đấu, sống tử tế và trách nhiệm. Sự hy sinh của ông và bao thế hệ cha anh không bao giờ là vô nghĩa, chừng nào thế hệ chúng tôi vẫn còn biết yêu thương, biết cống hiến và biết trân trọng giá trị của hai chữ "Hòa Bình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn