Bài viết

Người lính của niềm tin chiến thắng

Bài viết kể về hành trình chiến đấu đầy dũng cảm của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Xuân Liêm, người trực tiếp chỉ huy xe tăng 363 trong trận mở màn giải phóng Phước Long. Với tinh thần “một xe cũng tấn công”, ông đã góp phần làm nên chiến thắng quan trọng, tạo tiền đề cho cuộc Tổng tiến công mùa Xuân 1975 và ngày đất nước thống nhất.

Hưng Yên22/08/2026Phường Vũng Áng (Phường Vũng Áng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính của niềm tin chiến thắng

Mỗi khi nhắc đến mùa Xuân năm 1975, người Việt Nam lại nhớ đến một trong những thời khắc hào hùng nhất của lịch sử dân tộc. Đó là thời điểm quân và dân ta tiến hành những chiến dịch lớn, tạo nên bước ngoặt quyết định để giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Đằng sau những chiến thắng ấy là sự đóng góp của hàng triệu người lính. Một trong những người con ưu tú của quê hương Thái Bình có đóng góp đáng kể là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Xuân Liêm.

Nguyễn Xuân Liêm sinh năm 1946, quê tại thôn An Liêm, xã Thăng Long, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Sinh ra trên quê hương giàu truyền thống cách mạng, ông sớm có ý thức về trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước. Năm 1965, ông nhập ngũ và được biên chế tại Tiểu đoàn 53A, Tỉnh đội Thái Bình. Những ngày đầu trong quân đội cũng là những ngày ông bắt đầu rèn luyện để trở thành một người lính thực sự.

Sau một thời gian công tác, tháng 5 năm 1972, ông chuyển sang Binh chủng Tăng thiết giáp. Công việc mới đưa ông đến với những chiếc xe tăng và những chiến trường khốc liệt. Với sự gan dạ và khả năng chỉ huy, ông dần trở thành một cán bộ có kinh nghiệm. Ông đã tham gia nhiều trận đánh và để lại dấu ấn bằng tinh thần chiến đấu kiên cường.

Đầu năm 1975, quân ta mở rộng các hoạt động tiến công nhằm tạo điều kiện cho những chiến dịch lớn tiếp theo. Ngày 2 tháng 1, đơn vị của ông nhận lệnh phối hợp với Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 142, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4 tiến công thị xã Phước Long. Đây là trận đánh có ý nghĩa đặc biệt vì nó giúp quân ta đánh giá rõ hơn tình hình thực tế của chiến trường.

Hướng tiến công được xác định từ ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi, trực tiếp tiến vào trung tâm thị xã. Quân ta gặp sự kháng cự mạnh mẽ của đối phương. Hỏa lực của địch gây nhiều khó khăn cho lực lượng tiến công. Trong mũi tấn công có ba xe tăng mang số hiệu 363, 948 và 944. Thế nhưng, một chiếc phải lui lại vì hết đạn, chiếc còn lại gặp sự cố ở pháo. Trong hoàn cảnh đó, xe tăng 363 do Nguyễn Xuân Liêm trực tiếp chỉ huy trở thành lực lượng chủ yếu tiếp tục tiến lên.

Trước tình thế nguy hiểm, ông không lựa chọn dừng lại. Với quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, ông đưa ra mệnh lệnh nổi tiếng: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!”. Chiếc xe tăng 363 tiếp tục tiến về phía trước dù lực lượng và đạn dược đều hạn chế.

Trận chiến càng trở nên căng thẳng khi xe tăng bị đối phương bao vây. Tuy nhiên, Nguyễn Xuân Liêm vẫn giữ được bình tĩnh và chỉ huy kíp xe chiến đấu. Sự phối hợp giữa các thành viên trong kíp xe cùng khả năng xử lý tình huống của người chỉ huy đã góp phần gây rối loạn đội hình đối phương. Cuối cùng, lực lượng ta giành được thắng lợi tại Phước Long.

Chiến thắng này có ý nghĩa rất quan trọng. Nó chứng minh khả năng tiến công ngày càng mạnh của quân Giải phóng và giúp Bộ Chính trị có thêm cơ sở để đánh giá tương quan lực lượng. Từ đó, những quyết định chiến lược cho giai đoạn cuối của cuộc chiến được đưa ra, góp phần tiến tới Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Sau trận Phước Long, ông Nguyễn Xuân Liêm tiếp tục tham gia trận Xuân Lộc và đánh sân bay Biên Hòa. Với những thành tích xuất sắc, năm 1976, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Đến năm 1987, ông nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá.

Rời quân đội, ông vẫn tiếp tục cống hiến khi tham gia Hội Cựu chiến binh tỉnh Thái Bình. Cuộc đời ông cho thấy dù ở chiến trường hay trong cuộc sống đời thường, một người lính chân chính vẫn luôn giữ tinh thần trách nhiệm với quê hương. Hình ảnh Nguyễn Xuân Liêm vì thế trở thành nguồn cảm hứng để thế hệ trẻ biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đi trước và có trách nhiệm hơn với đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn