Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH CỦA SƯ ĐOÀN 7

Ninh Bình11/05/2026THPT chuyên Lương Văn Tuỵ (Đoàn phường Hoa Lư)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Huỳnh sinh năm 1945 tại một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Chứng kiến quê hương còn nhiều gian khó, lớp lớp thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc, ông sớm mang trong mình khát vọng được góp sức cho đất nước.

Tháng 3 năm 1971, khi cuộc kháng chiến đang bước vào giai đoạn ác liệt, ông chính thức nhập ngũ vào Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Tiểu đoàn 7 (D7), Trung đoàn 209 (E209), Sư đoàn 7 (F7) – đơn vị chủ lực từng tham gia nhiều chiến trường quan trọng ở miền Nam.

Những ngày đầu quân ngũ là quãng thời gian vô cùng gian khổ đối với người lính trẻ. Từ cuộc sống đời thường nơi quê nhà, ông bước vào môi trường quân đội với kỷ luật nghiêm ngặt, những buổi hành quân dài xuyên rừng, mang vác nặng và huấn luyện liên tục.

Ông từng kể rằng thời ấy, người lính sống rất giản dị. Hành trang chỉ có chiếc ba lô, bộ quân phục bạc màu và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

“Ngày lên đường ai cũng xác định có thể hy sinh, nhưng không ai chùn bước,” ông nhớ lại.

Trong đội hình của D7, E209, F7, ông cùng đồng đội tham gia nhiều nhiệm vụ chiến đấu và hành quân trên các chiến trường miền Nam. Những năm đầu thập niên 1970 là thời điểm chiến sự vô cùng ác liệt. Bom đạn, những trận càn quét và điều kiện thiếu thốn luôn là thử thách đối với người lính.Có những đợt đơn vị phải hành quân nhiều ngày liền trong rừng sâu. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm mới tiếp tục di chuyển. Lương thực thiếu thốn, nhiều khi anh em phải chia nhau từng nắm cơm, ngụm nước. Nhưng giữa gian khổ, tình đồng chí, đồng đội lại trở thành nguồn động viên lớn nhất.

Ông Huỳnh nhớ mãi những đêm ngồi tựa lưng vào giao thông hào cùng đồng đội trò chuyện về quê hương, về ngày hòa bình và về những ước mơ giản dị sau chiến tranh. “Có người chỉ mong được trở về gặp lại cha mẹ. Có người ước sau này được đi học tiếp. Những câu chuyện rất bình thường nhưng giúp anh em có thêm động lực,” ông kể. Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ vững trận địa trước nhiều đợt tấn công. Tiếng pháo nổ dồn dập, khói bụi phủ kín chiến hào. Nhiều đồng đội bị thương nhưng vẫn kiên quyết bám trụ.

Ông cùng anh em vừa chiến đấu vừa hỗ trợ đưa thương binh ra phía sau. Với người lính thời chiến, đồng đội không chỉ là những người cùng đơn vị mà còn là chỗ dựa tinh thần giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Những năm tháng chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 7 đã rèn luyện cho ông ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm của người lính Cụ Hồ. Tháng 3 năm 1978, sau bảy năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ nhưng ông vẫn giữ nguyên tác phong giản dị, kỷ luật và trách nhiệm của người lính năm xưa. Trở về đời thường, ông tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các phong trào tại địa phương. Với bà con lối xóm, ông luôn là người sống chân thành, trách nhiệm và giàu tình nghĩa.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhắc lại quãng đời quân ngũ, ông vẫn nhớ như in từng khuôn mặt đồng đội, từng đêm hành quân và những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khó nhưng rất đỗi tự hào. Đối với ông, được khoác lên mình màu áo lính trong những năm tháng đất nước cần là điều thiêng liêng nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn