Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lính cũng biết sợ (1)

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Hoàng Hải Thiên- Đoàn viên xóm Làng Nghè (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có nhiều người vẫn nghĩ rằng, người lính bước ra chiến trường là những con người không biết sợ.

Mỗi lần nghe điều đó, ông Nguyễn Hữu Hài chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Ông bảo, người lính cũng là những chàng trai mới mười tám, mười chín tuổi. Cũng có cha mẹ để nhớ, có mái nhà để thương và cũng có những nỗi lo như bất cứ ai.

Tháng 2 năm 1966, sau thời gian tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong, ông chính thức nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam. Khi ấy, ông vừa tròn mười chín tuổi, đóng quân tại Đức Lạo. Những ngày đầu khoác lên mình bộ quân phục, trong lòng chàng trai trẻ không phải không có những băn khoăn.

Ông nhớ lại:

"Lúc đầu cũng nghĩ đơn giản thôi, bạn bè ai cũng đi thì mình cũng đi, chẳng có gì phải lo lắng nhiều. Nhưng khi xa nhà rồi, cũng có lúc nghĩ đến gia đình. Rồi lại nghĩ đến nơi chiến trường gian khổ, rừng núi khó khăn, không biết sức mình có theo kịp không. Vả lại, ai cũng biết con đường đi đến chiến đấu sẽ có nhiều hy sinh, khó khăn..."

Đó là những tâm sự rất thật của một người lính trẻ.

Lo vì lần đầu phải sống xa gia đình.

Lo trước những cánh rừng xa lạ và những dãy núi hiểm trở.

Lo vì biết rằng phía trước là chiến trường, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nhưng những nỗi lo ấy không giữ chân người lính.

Cuộc sống trong quân ngũ đã rèn luyện họ từng ngày. Mỗi buổi huấn luyện, mỗi chặng hành quân, mỗi nhiệm vụ được giao đều là một lần tôi luyện ý chí. Từ những chàng trai còn nhiều bỡ ngỡ, họ dần trở nên bình tĩnh hơn trước gian khổ, kiên cường hơn trước hiểm nguy và trưởng thành qua từng thử thách.

Ông kể ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa:

"Dần rồi cũng quen, mọi thứ càng rèn luyện mình càng vững vàng hơn."

Chiến tranh không hề bớt khốc liệt.

Rừng núi vẫn hiểm trở.

Bom đạn vẫn luôn cận kề.

Nhưng điều thay đổi chính là bản lĩnh của người lính.

Họ hiểu rằng phía sau mình là đồng đội luôn kề vai sát cánh, là gia đình đang mong ngóng ngày trở về và là Tổ quốc cần được bảo vệ. Chính điều đó đã giúp họ bước qua nỗi sợ của bản thân để hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.

Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Nguyễn Hữu Hài cho rằng người lính không phải sinh ra đã gan dạ. Lòng dũng cảm được hun đúc từ kỷ luật quân đội, từ những tháng năm gian khổ và từ trách nhiệm đối với đất nước.

Nguyễn Hữu Hài nhắn nhủ:

Người lính cũng biết sợ, cũng có những phút giây nhớ nhà và lo lắng trước hiểm nguy của chiến tranh. Nhưng lòng yêu nước và trách nhiệm đã giúp họ chiến thắng chính bản thân mình. Can đảm không phải là không biết sợ, mà là vẫn kiên định bước tiếp, bởi phía sau luôn có đồng đội, có nhân dân và có Tổ quốc để gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn