Người lính cũng biết sợ
Người lính cũng biết sợ
Ông Phạm Trọng Khái bảo rằng, nếu ai nói người lính ra trận mà không biết sợ thì điều đó không đúng.
"Lần đầu chiến đấu, tôi cũng sợ lắm."
Đó là lời ông kể, rất thật và cũng rất bình thản.
Khi ấy, ông chỉ mới ngoài hai mươi tuổi. Sau những tháng ngày hành quân vào chiến trường miền Nam, ông và đồng đội lần đầu tiên bước vào một trận đánh thực sự. Tiếng súng nổ dồn dập, bom đạn rung chuyển cả cánh rừng. Lần đầu đối diện với cái chết ở khoảng cách rất gần, bàn tay cầm súng của chàng trai trẻ run lên.
Ông kể, tim đập rất nhanh, người cứng lại. Trong đầu chỉ nghĩ đến quê nhà, đến cha mẹ và tự hỏi liệu mình có còn sống sau trận đánh này hay không.
Rồi ông nhìn thấy quân địch phía trước.
Ông hít một hơi thật sâu, siết chặt khẩu súng trong tay.
"Tôi vừa khóc, vừa nổ súng."
Ông không giấu điều đó.
Đó không phải là giọt nước mắt của sự hèn nhát, mà là cảm xúc rất thật của một chàng trai đôi mươi lần đầu bước vào chiến tranh. Giữa khói lửa, giữa tiếng bom và tiếng súng, nỗi sợ vẫn còn nguyên. Nhưng ông và đồng đội không có lựa chọn nào khác ngoài tiếp tục chiến đấu.
Ông bảo, sau trận đánh đầu tiên, mình hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ. Lòng dũng cảm là vẫn bước lên phía trước dù trong lòng còn rất nhiều lo lắng.
Những trận đánh sau đó rồi cũng đến. Tiếng súng dần trở thành điều quen thuộc. Nhưng cảm giác của trận đầu tiên thì ông không bao giờ quên được.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, khi kể lại câu chuyện ấy cho đoàn viên, thanh niên, ông vẫn cười hiền và nói:
"Ngày ấy, chúng tôi cũng chỉ là những chàng trai hơn hai mươi tuổi."
Một câu nói giản dị, nhưng đủ để người nghe hiểu rằng, những người lính năm xưa không sinh ra đã là anh hùng. Họ cũng biết sợ, cũng nhớ nhà, cũng rơi nước mắt. Chỉ khác là khi Tổ quốc cần, họ đã vượt qua nỗi sợ của chính mình để cầm súng chiến đấu.
Có lẽ, điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của ông không phải là trận đánh đầu tiên, mà là lời thú nhận rất chân thật ấy. Bởi chính sự chân thật giúp chúng ta hiểu hơn về một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, bằng lòng yêu nước và bằng cả những cảm xúc rất đỗi bình thường của con người.


