Người lính cuối cùng rời khỏi cổ thành
Câu chuyện kể về một chiến sĩ trẻ đã ở lại chiến hào để che chắn cho đồng đội rút lui trong những ngày cuối cùng của trận chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Cựu chiến binh Phan Văn Hùng, sinh năm 1951, từng là chiến sĩ Trung đoàn 95 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Ông kể rằng những ngày cuối tháng 9 năm ấy là khoảng thời gian ác liệt nhất mà ông từng trải qua.
Theo lời ông Hùng, sau nhiều tháng giao tranh liên tục, khu vực Thành cổ gần như chỉ còn lại đất đá, hố bom và những đoạn tường đổ nát. Mỗi ngày, hàng nghìn quả pháo được bắn xuống khu vực này. Bộ đội phải sống dưới chiến hào ngập nước, thiếu lương thực và gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Ông nhớ nhất đêm ngày 15 tháng 9 năm 1972. Hôm đó, đơn vị của ông nhận lệnh rút bớt lực lượng khỏi một đoạn chiến hào đã bị địch bao vây quá chặt. Nếu ở lại, nguy cơ hy sinh là rất lớn.
Trong tổ của ông có một chiến sĩ tên Lưu Văn Cảnh, quê ở Hà Nam, mới 21 tuổi. Cảnh là người ít nói nhưng rất gan dạ. Trong những lần chiến đấu trước đó, anh nhiều lần xung phong đi tải thương và mang đạn cho đồng đội.
Khi đơn vị chuẩn bị rút lui, địch bắt đầu bắn pháo sáng và tiến gần hơn về phía chiến hào. Lúc ấy cần có người ở lại chặn địch để những người khác kịp rút qua đoạn hào nối ra phía sau.
Ông Hùng kể rằng Cảnh đã chủ động nhận nhiệm vụ ấy. Anh lấy thêm đạn, chỉnh lại khẩu súng rồi nói: “Các anh cứ đi trước đi. Em ở lại giữ một lúc rồi sẽ theo sau.”
Không ai muốn để Cảnh ở lại một mình, nhưng tình thế lúc đó quá gấp gáp. Nếu chậm thêm vài phút, cả tổ có thể bị địch bao vây hoàn toàn.
Ông Hùng cùng đồng đội vừa rút được một đoạn thì phía sau vang lên tiếng súng nổ liên tục. Giữa ánh pháo sáng và khói lửa, họ vẫn nghe thấy tiếng Cảnh bắn trả để giữ chân địch.
Tiếng súng kéo dài khá lâu rồi mới im bặt.
Đến sáng hôm sau, khi quay lại khu vực chiến hào cũ, ông Hùng và đồng đội thấy Cảnh vẫn nằm bên khẩu súng của mình, phía trước là rất nhiều vỏ đạn rơi đầy trong hầm. Anh đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng để đồng đội có thể sống sót.
Ông Hùng kể rằng suốt hơn năm mươi năm qua, mỗi lần nhớ lại đêm ấy, ông vẫn day dứt vì người đồng đội trẻ tuổi đã không thể rời khỏi Thành cổ cùng mình. Với ông, Cảnh mãi mãi là người lính cuối cùng ở lại giữa đất lửa Quảng Trị để giữ sự sống cho đồng đội



