Người lính cuối cùng rời trận địa
Trịnh Văn Phú sinh năm 1922 tại Bắc Ninh. Ông là một người lính dày dạn kinh nghiệm, từng tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông bị địch tấn công mạnh. Hỏa lực địch áp đảo khiến đơn vị buộc phải rút lui để bảo toàn lực lượng.
Nhưng rút lui không hề đơn giản. Cần có người ở lại chặn địch, tạo thời gian cho đồng đội rút.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu đó là nhiệm vụ nguy hiểm nhất.
Ông là người bước lên. Ông chỉ nói ngắn gọn:
“Tôi ở lại.”
Ông cùng một vài chiến sĩ lập tuyến phòng thủ tạm thời. Khi đồng đội rút lui, họ bắt đầu nổ súng.
Tiếng súng vang lên dữ dội giữa khói lửa. Địch liên tục áp sát, nhưng ông vẫn giữ vững vị trí. Đạn dần cạn, nhưng ông không lùi.
Khi chỉ còn một mình, ông vẫn tiếp tục chiến đấu. Đến khi chắc chắn đơn vị đã rút an toàn, ông mới tìm cách rời khỏi trận địa.
Ông bị thương nặng, phải bò qua một quãng đường dài mới được đồng đội tìm thấy.
Sau trận đó, người ta gọi ông là “người rời đi sau cùng”.
Nhưng ông chỉ cười và nói:
“Ai cũng sẽ làm như tôi thôi… nếu ở vị trí đó.”



