“Người lính cuối cùng rời trận địa” – Xuân 1975
Buổi chiều cuối tháng Tư năm 1975, nắng trải dài trên một con đường đất đỏ dẫn về Sài Gòn. Minh – một người lính đã đi qua gần hết cuộc chiến – đứng lại ở rìa một trận địa vừa im tiếng súng, nhìn quanh như muốn ghi nhớ từng dấu vết cuối cùng. Đồng đội đã đi hết, phía trước là đoàn quân đang tiến nhanh về thành phố, nhưng anh còn nán lại. Dưới chân anh là khẩu súng của một người bạn vừa ngã xuống, còn ấm hơi người. Minh cúi xuống, nhặt lên, lau vội lớp bụi đất, rồi đặt lại ngay ngắn, như một lời chào. Anh nhớ những ngày hành quân dài, những đêm đói rét, những tiếng cười hiếm hoi giữa bom đạn, và cả những cái tên đã không còn ai gọi nữa. Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi khói súng nhạt dần. Minh hít sâu, quay người bước đi, bước chân không còn nặng nề như trước. Khi anh rời khỏi trận địa, đó cũng là lúc chiến tranh thực sự ở lại phía sau lưng. Nhưng anh biết, có những thứ sẽ theo mình suốt đời — không phải là vết thương, mà là ký ức về những con người đã làm nên ngày hôm nay.



