“Người lính cứu thương giữa mưa bom”
Năm 1972, giữa những trận chiến khốc liệt ở Quảng Trị, một chàng thanh niên tên Khoa, mới ngoài 19 tuổi, đảm nhận vai trò cứu thương, mang theo túi băng gạc, thuốc men và cáng cứu thương, đi giữa những cánh đồng đầy hố bom, đất đá vỡ tung và những tiếng nổ giòn vang khắp núi rừng, mỗi lần nghe tiếng kêu cứu từ đồng đội, Khoa lao tới mà không ngần ngại, đôi tay lấm lem máu và bùn, mặt mũi dính đầy mồ hôi, những lúc bom rơi gần đến mức anh phải cúi người, lăn mình xuống hố để tránh, nhưng vẫn giữ
Năm 1972, giữa những trận chiến khốc liệt ở Quảng Trị, một chàng thanh niên tên Khoa, mới ngoài 19 tuổi, đảm nhận vai trò cứu thương, mang theo túi băng gạc, thuốc men và cáng cứu thương, đi giữa những cánh đồng đầy hố bom, đất đá vỡ tung và những tiếng nổ giòn vang khắp núi rừng, mỗi lần nghe tiếng kêu cứu từ đồng đội, Khoa lao tới mà không ngần ngại, đôi tay lấm lem máu và bùn, mặt mũi dính đầy mồ hôi, những lúc bom rơi gần đến mức anh phải cúi người, lăn mình xuống hố để tránh, nhưng vẫn giữ chắc cáng cứu thương, dìu từng chiến sĩ bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm, có lần anh vừa cứu một người lính vừa che chắn cho một đồng đội khác khi pháo sáng rọi xuống, ánh sáng đỏ lóa khắp cánh đồng, Khoa vẫn bình tĩnh băng bó vết thương, trấn an mọi người, những ngày dài liên tục, anh gần như không ngủ, chỉ nghỉ vài phút bên bờ suối, nhắm mắt để cảm nhận hơi thở đồng đội còn sống, và chính nhờ sự tận tụy ấy mà nhiều chiến sĩ đã được cứu kịp thời, khi chiến tranh kết thúc, câu chuyện về người lính cứu thương giữa mưa bom vẫn được nhắc lại như một minh chứng sống động rằng tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trong chiến đấu mà còn tràn đầy lòng thương, biết hy sinh cho đồng đội, và giữa những ngày tháng hoa lửa, trái tim người trẻ vẫn tỏa sáng để giữ lấy sự sống cho những người xung quanh.


