Bài viết

NGƯỜI LÍNH ĐA LỘC VÀ NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

“Đoàn kết không phải điều gì xa vời. Đoàn kết là lúc người khác khó khăn, mình không bỏ họ lại phía sau.”

Thanh Hóa17/09/2026Xã Vạn Lộc (Xã Vạn Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH ĐA LỘC VÀ NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Nhân vật: Ông Phạm Văn Tân
Sinh năm: 1951
Quê quán: xã Đa Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa

Đối với ông Phạm Văn Tân, chiến tranh được nhớ bằng những đêm dài.

Những đêm không có ánh điện.

Không có tiếng xe cộ.

Chỉ có tiếng gió rừng, tiếng côn trùng và đôi khi là những âm thanh bất ngờ từ phía xa.

Ông sinh năm 1951 tại Đa Lộc.

Năm 1970, ông nhập ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ và vận chuyển hàng hóa.

Cuộc sống của người lính khi ấy thiếu thốn trăm bề.

Có khi một ngày chỉ có vài bữa cơm đơn giản.

Quần áo nhiều ngày không khô.

Nhưng mọi người vẫn động viên nhau.

Kỷ niệm sâu sắc nhất với ông là một lần đồng đội bị sốt nặng giữa rừng.

Cả đơn vị thay nhau chăm sóc.

Người kiếm nước.

Người tìm thuốc.

Người nhường phần ăn.

Cuối cùng, người đồng đội ấy vượt qua.

Ông Tân nói:

“Lúc đó chúng tôi chẳng có gì nhiều nhưng có tình đồng đội.”

Nhiều năm sau, khi gặp lại người bạn năm xưa, cả hai chỉ nhìn nhau rồi cười.

Không cần nói nhiều.

Bởi những người đã từng đi qua gian khổ cùng nhau có những ký ức không cần diễn đạt bằng lời.

Ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng:

“Đoàn kết không phải điều gì xa vời. Đoàn kết là lúc người khác khó khăn, mình không bỏ họ lại phía sau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH ĐA LỘC VÀ NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ | Câu chuyện thời hoa lửa