NGƯỜI LÍNH ĐÀ NẴNG NHỚ VỀ MÙA XUÂN MẬU THÂN
Tết Mậu Thân 1968 không phải một mùa xuân bình thường.
Ở Đà Nẵng, những người lính và người dân khi ấy bước vào một năm mới trong bối cảnh chiến tranh đang ở mức độ khốc liệt.
Huỳnh Ngọc Phi lúc đó là Trung đội trưởng Trung đội 1, Đại đội K36. Nửa thế kỷ sau, khi gặp lại các nhân chứng tại chương trình “Nghe hiện vật kể – Đà Nẵng, Mậu Thân 1968”, ông vẫn nhớ rất rõ không khí của những ngày ấy.
Trong ký ức của người lính, chiến tranh không phải những dòng chữ trong sách giáo khoa. Đó là những ngày chờ đợi, hành quân, chiến đấu, những người đồng đội bên cạnh và những người không còn trở lại.
Mậu Thân 1968 là một chiến dịch có quy mô rất lớn, diễn ra trên nhiều đô thị miền Nam. Tại Đà Nẵng, quân và dân địa phương cũng bước vào cuộc chiến với quyết tâm rất cao.
Nhưng nếu chỉ kể Mậu Thân bằng những con số, người trẻ hôm nay khó có thể hình dung được nó đã tác động như thế nào tới những con người sống trong thời điểm ấy.
Với Huỳnh Ngọc Phi, ký ức ấy trước hết gắn với những người đồng đội.
Những người đã cùng ông bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những người có thể sáng hôm trước vẫn còn nói chuyện với nhau, nhưng sau một trận đánh có thể đã không còn.
Năm 2018, khi Bảo tàng Đà Nẵng tổ chức gặp mặt các nhân chứng Mậu Thân, những câu chuyện ấy được kể lại cho thế hệ trẻ.
Đó chính là giá trị đặc biệt của nhân chứng.
Sách giáo khoa giúp chúng ta biết Mậu Thân 1968 đã xảy ra.
Nhưng lời kể của một người từng ở trong cuộc chiến giúp chúng ta hiểu rằng phía sau một mốc thời gian luôn là những con người thật, với tuổi trẻ, nỗi sợ, niềm tin, tình đồng đội và những mất mát thật.
Lịch sử vì thế không chỉ nằm trong bảo tàng.
Nó còn nằm trong ký ức của những người từng sống qua lịch sử.


