Cựu chiến binh

Người lính đặc công của những năm cuối chiến tranh

Chiến trường nơi người lính đặc công hoạt động luôn là những điểm nóng, nơi hiểm nguy cận kề từng bước chân. Trong những đêm tối đặc quánh, Trịnh Hữu Sáu cùng đồng đội bí mật áp sát mục tiêu, lặng lẽ như bóng rừng, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống. Ông hiểu rõ nhiệm vụ của mình: đánh nhanh, đánh hiểm, chính xác và tuyệt đối bí mật.

Thanh Hóa31/01/2026Trịnh Xuân Huy (BCH Đoàn xã Xuân Tín)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trịnh Hữu Sáu sinh năm 1947, lớn lên khi đất nước đã chìm sâu trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông không trọn vẹn những ngày yên bình, mà sớm quen với tiếng bom xa, những cuộc chia ly vội vã và nỗi lo thường trực của làng quê thời loạn. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong chàng trai trẻ một quyết tâm: lớn lên sẽ cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1970, khi vừa tròn hai mươi ba tuổi, Trịnh Hữu Sáu nhập ngũ. Ông được biên chế về đơn vị C35E39F565 – lực lượng Đặc công, một binh chủng tinh nhuệ, nơi đòi hỏi lòng gan dạ, ý chí thép và tinh thần sẵn sàng hy sinh. Ngay từ những ngày đầu huấn luyện, ông đã phải vượt qua những bài tập khắc nghiệt: hành quân dài ngày, bơi lội trong đêm, vượt rào thép gai, đánh mục tiêu trong điều kiện hiểm nghèo.

Chiến trường nơi người lính đặc công hoạt động luôn là những điểm nóng, nơi hiểm nguy cận kề từng bước chân. Trong những đêm tối đặc quánh, Trịnh Hữu Sáu cùng đồng đội bí mật áp sát mục tiêu, lặng lẽ như bóng rừng, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống. Ông hiểu rõ nhiệm vụ của mình: đánh nhanh, đánh hiểm, chính xác và tuyệt đối bí mật.

Trong một trận đánh ác liệt, khi đang thực hiện nhiệm vụ, đơn vị của ông gặp hỏa lực mạnh của địch. Bom đạn trút xuống dữ dội, đất đá tung mù trời. Trịnh Hữu Sáu bị thương nặng, máu thấm đẫm quân phục. Giữa ranh giới sinh – tử mong manh, ông vẫn cố gắng giữ vững vị trí, bảo vệ đồng đội rút lui an toàn. Chỉ đến khi nhiệm vụ hoàn thành, ông mới được cáng ra khỏi trận địa.

Những vết thương chiến tranh để lại trên cơ thể khiến Trịnh Hữu Sáu trở thành thương binh. Quãng thời gian điều trị là những ngày tháng đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng người lính đặc công năm nào chưa từng cho phép mình gục ngã. Ông coi những vết sẹo là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho đất nước.

Ngày trở về đời thường, Trịnh Hữu Sáu mang theo di chứng chiến tranh, sức khỏe không còn như trước. Thế nhưng, ông vẫn kiên cường vươn lên, sống giản dị, chan hòa với bà con lối xóm, luôn giữ tác phong kỷ luật của người lính. Với con cháu, ông kể những câu chuyện không để ca ngợi gian khổ, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn