Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG TỪ NÚI RỪNG CAO BẰNG

Câu chuyện về Hoàng Văn Thượng, sinh ngày 24/7/1948 tại Bản Giằn, xã Lăng Hiếu, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, Hoàng Văn Thượng lớn lên giữa núi rừng biên giới phía Bắc. Tuổi thơ ông gắn với nương rẫy, suối nguồn và những câu chuyện về cách mạng từ các bậc cao niên trong làng. Cao Bằng là cái nôi của phong trào Việt Minh, nơi từng ghi dấu nhiều sự kiện quan trọng của cách mạng Việt Nam. Không khí ấy âm thầm nuôi dưỡng lý tưởng trong lòng chàng trai trẻ.

Cần Thơ26/02/2026Huỳnh Thị Trường An (Đoàn xã Hòa An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG TỪ NÚI RỪNG CAO BẰNG

Câu chuyện về Hoàng Văn Thượng, sinh ngày 24/7/1948 tại Bản Giằn, xã Lăng Hiếu, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, Hoàng Văn Thượng lớn lên giữa núi rừng biên giới phía Bắc. Tuổi thơ ông gắn với nương rẫy, suối nguồn và những câu chuyện về cách mạng từ các bậc cao niên trong làng. Cao Bằng là cái nôi của phong trào Việt Minh, nơi từng ghi dấu nhiều sự kiện quan trọng của cách mạng Việt Nam. Không khí ấy âm thầm nuôi dưỡng lý tưởng trong lòng chàng trai trẻ.

Những năm 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, Hoàng Văn Thượng lên đường nhập ngũ. Ông được tuyển chọn vào lực lượng đặc công – một binh chủng tinh nhuệ, yêu cầu sức bền, sự mưu trí và khả năng tác chiến bí mật. Đặc công không đánh ồ ạt, mà đánh chính xác. Họ lặng lẽ tiếp cận mục tiêu trong đêm, đánh nhanh, rút gọn. Sai sót nhỏ có thể trả giá bằng cả đơn vị.

Trên chiến trường miền Nam, ông tham gia nhiều trận đánh quan trọng vào căn cứ địch, kho tàng và công trình quân sự. Những năm cao điểm cuối thập niên 1960 – đầu 1970, chiến trường miền Nam là nơi giao tranh ác liệt. Các trận tập kích của lực lượng đặc công đã góp phần làm suy yếu hậu cứ của đối phương, tạo điều kiện cho các chiến dịch lớn triển khai.

Điều làm nên dấu ấn của Hoàng Văn Thượng không chỉ là số trận đánh, mà là tinh thần kiên cường và sự sáng tạo trong tác chiến. Có những đêm luồn rừng hàng chục cây số, có những lần băng qua hàng rào thép gai, bãi mìn dày đặc. Đặc công phải “đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng”. Đó không phải khẩu hiệu hoa mỹ, mà là kỷ luật sinh tồn.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu ấy không chỉ ghi nhận một trận đánh cụ thể, mà là cả quá trình chiến đấu gan dạ, bền bỉ.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông trở về quê hương Cao Bằng. Như nhiều cựu chiến binh khác, ông sống giản dị giữa đời thường. Ông tham gia công tác địa phương, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Điều đáng trân trọng là những người từng đi qua chiến tranh thường là người hiểu rõ giá trị của hòa bình hơn ai hết.

Câu chuyện của Hoàng Văn Thượng cho thấy một điều rất thật: anh hùng không phải sinh ra đã khác người. Họ lớn lên từ bản làng, từ ruộng nương, từ cuộc sống bình dị. Khi Tổ quốc cần, họ bước ra khỏi vùng an toàn của mình và làm điều vượt quá giới hạn thông thường.

Núi rừng Cao Bằng hôm nay yên bình. Nhưng trong ký ức lịch sử, nơi ấy từng gửi đi những người con quả cảm. Và Hoàng Văn Thượng là một trong những minh chứng rằng lòng yêu nước có thể nảy mầm từ những bản làng xa xôi nhất, rồi tỏa sáng giữa những thời khắc cam go nhất của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn