NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG VÀ O DU KÍCH SÔNG HƯƠNG.(
Đã 27 tháng Chạp, dù không có lịch nhưng ai cũng nhẩm nhớ từng ngày. Mặc kệ “thằng” OV10 với L19 vẫn rè rè trên đầu không dứt, ngoài bộ phận trực chiến, tuần tra, còn lại cả đại đội đều hăm hở chuẩn bị món ăn quê hương và vắt óc để sáng tác câu đối. Tốp Cao Bằng thì tìm lá lốt để cuốn chả. Tốp Hà Nam đẽo chày để giã giò trong mấy cái mũ sắt dùng làm cối. Nhóm Yên Bái cũng đã tìm được quả “mắc khén” và hạt dổi đem nướng rồi giã nhỏ để ướp cá. Chú “lợn tiêu chuẩn” dễ thường phải ngót nghét một tạ, đã được khiêng về. Lợn Vân Kiều nuôi thả rông, lông dựng ngược, mõm dài như mõm lợn rừng, thở hồng hộc.
Trên lán Ban chỉ huy đại đội, mấy hòm đạn B40 ghép lại thành một cái bàn. Một bi đông nước chè cùng mấy cái bát “B52” xếp ngay ngắn. Đầu bàn có một cành mai rừng cắm vào ống lồ ô. Loại mai rừng này hoa có 5 cánh, nhỏ và thưa, không dày bông như mai nhà nhưng tươi rất lâu. Ba câu đối: “Đón Xuân 68 không quên nhiệm vụ/ Vui Tết Mậu Thân quyết thắng quân thù”; “Cả nước đang thi đua sôi nổi đón tết Mậu Thân/ Đại đội ta cũng quyết lập công chào xuân sáu tám”; “Nơi hậu phương em làm việc bằng hai vì miền Nam ruột thịt/ Ngoài tiền tuyến anh quyết giết giặc lập công thống nhất non sông”, lọt vào vòng chung khảo được đồng chí liên lạc lấy lõi pin thối giã nhuyễn trộn nước viết lên tấm gỗ vỏ hòm đạn để cả đại đội bình chọn nhất, nhì, ba. Mọi người lục ba lô, chọn bộ quần áo nào tươm tất nhất để dành mặc ăn tết. Ai cũng mong ngóng đến giao thừa, nghe Bác đọc thơ chúc tết.Không khí đón tết của đại đội đang rộn ràng thì tối 28 tết, Đại đội Trưởng Ứng từ trên Tiểu đoàn bộ về đến nơi đã phát lệnh hành quân ngay. Tất cả đồ ăn đã chuẩn bị được mang theo. Đại đội trưởng bảo để ăn tết như thời vua Quang Trung cho quân sĩ ăn tết dọc đường hành quân ra Bắc Hà tiêu diệt quân Thanh. Đại đội trưởng không nói hành quân về đâu, chỉ bảo sẽ có giao liên dẫn đường. Đi được một chặng chừng 7, 8 cây số thì đổi giao liên. Mỗi chặng có một giao liên. Khi bàn giao xong, người dẫn chặng trước quay lại chứ không đi cùng. Hành quân suốt đêm. Đến sáng được lệnh dừng, bộ đội tản vào các cánh rừng hạ trại nghỉ, ngủ cả ngày. 7 giờ tối lại tiếp tục hành quân.Sáng 30 tết toàn đại đội lại tập kết vào bìa rừng, hạ trại. Bữa chiều 30 âm lịch tức ngày 31/1/1968, đại đội tổ chức cho bộ đội ăn tết dã ngoại nhưng vẫn phải bảo đảm tuyệt mật. 18 giờ, Đại đội Trưởng Ứng tập trung đại đội phổ biến nhiệm vụ: Thông báo cho các đồng chí biết, chúng ta đang ở rất gần thành phố Huế. Đêm nay đại đội ta cùng toàn tiểu đoàn và nhiều cánh quân khác sẽ đồng loạt tấn công giải phóng Huế. Trên cho biết, Huế có nhiều căn cứ quân sự của Mỹ và ngụy quân cần tiêu diệt, gồm: Sở chỉ huy Sư đoàn 1 ngụy, Trung tâm Huấn luyện Đống Đa, Thiết đoàn 7 Kỵ binh, đồn Mang Cá, sân bay Tây Lộc, khu phái bộ cố vấn Hoa Kỳ… Song Huế còn là một cố đô, có nhiều di tích lịch sử- văn hóa, ta cần phải giữ gìn. Có nhiều lực lượng tham gia chiến dịch.Tiểu đoàn đặc công 12 ta nằm trong đội hình của cánh quân phía Bắc. Đây là hướng tấn công chính, có nhiệm vụ đánh chiếm Thành Nội, đồn Mang Cá, sân bay Tây Lộc, Cột Cờ, tiêu diệt các cơ quan đầu não của Mỹ và Việt Nam cộng hòa. Sau đó phát triển, chiếm lĩnh toàn bộ khu vực tả ngạn thành phố và huyện Hương Trà. Đêm nay, đại đội ta và một đại đội bộ binh sẽ từ cửa An Hòa, tiến vào sườn tây đánh chiếm đồn Mang Cá. Hiệu lệnh tấn công là bài thơ chúc tết Mậu Thân của Bác Hồ phát trên Đài Tiếng nói Việt Nam… Các đồng chí rõ chưa? “Rõ”. Tiếng rõ được đồng thanh cất lên trong lồng ngực những người lính, để giữ bí mật, dù nhỏ nhưng đanh thép và đầy ý chí quyết thắng.Từ lúc nhận lệnh vào giải phóng Huế, ai cũng náo nức. Cả đại đội chưa ai đến Huế. Song ai cũng bảo Huế đẹp lắm, nhất là con gái Huế đã đẹp, lại còn mộng mơ, yêu kiều, tình cảm. Có anh chàng còn khe khẽ ngâm bằng giọng Nghệ mấy câu thơ của Tố Hữu được học hồi cấp III: “Trên dòng Hương Giang/ Em buông mái chèo/ Trời trong veo/ Nước trong veo…”.18 giờ 30 phút, một o giao liên tới đại đội. O mặc bộ bà ba, vai khoác khẩu AK, đầu đội mũ tai bèo, khẽ cất tiếng chào các anh giải phóng. Đúng là giọng Huế nghe ngọt ngào như lời ru. Trời nhập nhoạng tối, chẳng ai nhìn rõ mặt o nhưng ai cũng xì xào khen “Đẹp rứa”. Đức còn thì thào: Ước chi được nắm tay o một cái… có sao cũng bõ. Hùng khẽ gắt: Cái thằng… chỉ gở mồm. Giải phóng Huế xong, mày tha hồ mà cầm tay các o đi dạo sông Hương.Đúng 19 giờ, đại đội bắt đầu rời cửa rừng, hành quân lặng lẽ trong đêm tối. Mưa xuân lâm râm, gió bắc hun hút thổi nhưng không ai cảm thấy lạnh. Hành quân chừng 6 tiếng thì được lệnh dừng nghỉ, kiểm tra lại vũ khí, trang bị, ém quân vào các làng ven đô. Sát nách Huế rồi. Đã nhìn thấy những dòng chữ bằng ánh sáng điện màu chạy loang loáng trên các tòa nhà cao tầng trong thành phố. Không khí vẫn yên bình. Cả đoàn quân nín thở chờ lệnh. Khoảng nửa tiếng sau, đất trời bỗng như rung chuyển bởi pháo binh của ta từ nhiều hướng đồng loạt bắn dồn dập vào các căn cứ quân sự của địch. Ngay sau loạt pháo mở màn, quân ta từ hai hướng cùng lúc tấn công vào mục tiêu đã được giao.Được giao liên dẫn đường, các đơn vị tấn công khu đồn Mang Cá nhanh chóng tiếp cận mục tiêu. Đại đội bộ binh dùng hỏa lực uy hiếp địch để các chiến sĩ đặc công tiếp cận cổng đồn. Quân địch sau giây phút hoảng loạn, nhốn nháo, la thét, đã bắt đầu chống trả. Trên nóc nhà tầng các loại hỏa lực bắn xuống như đổ đạn. Chúng còn cho xe tăng tiến ra bịt cổng chính. Bộ binh ta nhanh chóng dùng B40 bắn cháy hai xe, lửa bốc cao thành ngọn ngùn ngụt. Tranh thủ thời cơ xe tăng địch cháy, các chiến sĩ đặc công dũng mãnh vượt cổng lao vào đồn địch, chiếm được dãy nhà đại đội quân y, đại đội chiến tranh tâm lý. Địch co cụm vào khu nhà chỉ huy phản công quyết liệt, bắn xối xả vào đội hình quân ta.Hùng quăng lựu đạn, vừa nhỏm dậy để xông lên, bỗng cảm thấy bắp chân mình mát lẹm, rồi ngã chúi mặt xuống đất. O giao liên thấy thế liền bò tới, đưa tay vuốt dọc người Hùng. Máu Hùng túa ra ướt đẫm bàn tay o. O vội kêu lên: Đồng chí ni bị thương rồi, nặng lắm...Trung đội Trưởng Hà vội nhoài đến. Kiểm tra thấy Hùng bị đạn bắn xuyên bắp chân, da thịt lùng nhùng, vội nói với o giao liên: Đồng chí Hùng không thể tiếp tục chiến đấu được nữa. Nhưng không thể để đồng chí ấy nằm lại đây. Nhờ o đưa đồng chí ấy ra ngoài, ga rô cầm máu, rồi xem có chỗ nào để Hùng nghỉ tạm. Chiếm được đồn địch sẽ tính sau.Hùng cố sức nhoài theo o giao liên ra đến ngoài cổng thì ngất đi. O liền xốc Hùng dậy, cõng vào một ngôi nhà ven đường. Trong nhà, trên bàn thờ cuộn hương vòng vẫn cháy rực, tỏa khói thơm nhưng không thấy có ai. Gọi cũng không có tiếng thưa. O giao liên liền lấy băng ga rô cầm máu, rồi đưa Hùng vào trong gian kho ở phía sau nhà nằm nghỉ…/(còn tiếp)



