Người lính Đảo
Người lính Đảo
Trên một hòn đảo nhỏ giữa trùng khơi, nơi quanh năm chỉ có tiếng sóng và gió, có một người lính trẻ tên là Minh. Anh ra đảo khi mới 22 tuổi, vừa tốt nghiệp trường quân sự, mang trong mình lòng nhiệt huyết và ước mơ được góp phần bảo vệ quê hương.
Những ngày đầu trên đảo, Minh nhớ đất liền đến quặn lòng. Mỗi buổi hoàng hôn, nhìn mặt trời đỏ rực chìm dần xuống biển, anh lại nghĩ về mẹ đang ngồi bên hiên nhà vá áo cho con. Sóng vỗ rì rào như ru anh vào những giấc mơ nhớ nhà.
Cuộc sống trên đảo khắc nghiệt: nước ngọt phải tiết kiệm từng giọt, rau xanh được trồng trong những thùng xốp nhỏ, và mỗi cơn bão đến là một thử thách. Nhưng Minh và đồng đội vẫn luôn lạc quan. Họ cùng nhau hát, cùng nhau trực canh, cùng nhau dựng lại cột mốc chủ quyền bị gió bão quật ngã.
Một lần, khi bão lớn ập đến, con tàu tiếp tế bị trôi dạt, liên lạc đất liền tạm mất. Cả đảo chỉ còn ít lương thực. Minh nhường phần cơm của mình cho đồng đội bị ốm, chỉ ăn vài miếng lương khô mỗi ngày. Anh cười:“Mình là lính mà, phải vững chãi như cột mốc trên đảo này.”
Bão qua, tàu tiếp tế đến. Lúc ấy, Minh đã gầy đi trông thấy, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng, vững vàng như ngọn hải đăng giữa biển đêm.
Một lần nữa, Tổ quốc lại yên bình nhờ những con người thầm lặng như anh — những người lính đảo, mang trái tim hướng về đất mẹ dù ở giữa mênh mông sóng nước.



