Cựu chiến binh

Người Lính Đào Hầm Giữa Mưa Pháo Vị Xuyên

Ninh Bình12/05/2026Hoàng Xuân Quyết (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những buổi chiều yên bình nơi quê nhà, ông Ngô Văn Lợi vẫn thường ngồi lặng hàng giờ trước hiên nhà, nhớ về những tháng ngày chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Với ông, đó là quãng thời gian không thể nào quên của tuổi trẻ — nơi những người lính đã sống và chiến đấu giữa mưa bom bão đạn để giữ gìn biên cương Tổ quốc.

Năm 1981, ông Lợi lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên.

Ông kể rằng chiến trường nơi đây vô cùng khốc liệt. Những quả núi đá bị bom pháo cày nát, cây cối cháy đen, còn các chiến hào luôn phủ đầy bụi đất và khói súng.

“Có những ngày pháo địch bắn liên tục hàng giờ đồng hồ. Anh em chỉ biết bám chặt vào hầm đá để giữ mạng sống,” ông Lợi nhớ lại.

Đơn vị của ông làm nhiệm vụ đào hầm và củng cố công sự gần cao điểm 1509. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm bởi pháo địch thường xuyên bắn phá nhằm ngăn bộ đội xây dựng trận địa.

Ban ngày pháo kích dữ dội nên phần lớn công việc phải thực hiện vào ban đêm. Người lính dùng cuốc, xẻng và cả đôi tay trần để đào sâu vào núi đá làm nơi trú ẩn cho đồng đội.

Một đêm cuối năm 1985, khi ông Lợi cùng tổ công binh đang đào thêm hầm trú ẩn thì pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.

Tiếng nổ vang trời làm đất đá sập xuống cửa hầm. Trong lúc mọi người tìm cách thoát ra ngoài, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Bảy bị một tảng đá lớn đè lên chân.

Không chút do dự, ông Lợi cùng đồng đội lao tới cứu bạn giữa tiếng pháo vẫn nổ liên hồi trên sườn núi. Họ dùng xẻng và tay không đào đất đá để kéo Bảy ra ngoài.

Ông xúc động kể:

“Bảy đau đến tím tái nhưng vẫn giục anh em quay lại đào hầm tiếp để còn có chỗ trú cho đơn vị.”

Sau gần một giờ vật lộn, cả tổ mới đưa được Bảy xuống tuyến sau. Nhưng do vết thương quá nặng, người chiến sĩ trẻ đã không qua khỏi.

Đêm hôm ấy, giữa màn sương lạnh buốt nơi biên giới, những người lính lặng lẽ ngồi bên nhau trong căn hầm còn dang dở. Không ai nói thành lời nhưng ai cũng hiểu rằng sự bình yên của Tổ quốc đang được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người lính trẻ.

Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông Lợi nhiều ký ức đau thương nhưng đầy tự hào. Ông nhớ những bữa cơm vội trong hầm đá, nhớ tiếng cuốc bổ vào núi giữa đêm khuya và nhớ tình đồng đội gắn bó hơn cả ruột thịt.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với đôi bàn tay đầy sẹo do đá núi cứa vào suốt những năm chiến đấu. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội hy sinh nơi biên giới Hà Giang vẫn luôn hiện hữu trong trái tim người lính già.

Mỗi lần kể chuyện chiến trường cho con cháu nghe, ông Lợi đều chậm rãi nhắn nhủ:

“Những căn hầm ở Vị Xuyên năm ấy được đào bằng mồ hôi, máu và cả tuổi trẻ của người lính. Vì thế, thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn