NGƯỜI LÍNH ĐẢO – MỘT HÒN ĐẢO, NGÀN KỶ NIỆM
Hồi ức của người lính gắn bó nhiều năm với đảo xa, nơi mỗi tấc đất, mỗi con sóng đều in dấu kỷ niệm.
Ông Hải ra đảo khi còn rất trẻ. Đảo nhỏ, thiếu nước ngọt, sóng gió quanh năm. Những ngày đầu, nỗi nhớ đất liền cồn cào. Nhưng dần dần, đảo trở thành nhà.
Người lính đảo quen với việc trực gác giữa đêm gió lớn, quen với bữa cơm đạm bạc, quen với việc nhìn ra biển mà nghĩ về Tổ quốc. Mỗi lần tàu tiếp tế ra, niềm vui lớn nhất là nhận được thư từ đất liền.
Chiến tranh qua đi, ông rời đảo, nhưng ký ức thì ở lại. Với ông, hòn đảo không chỉ là nhiệm vụ, mà là một phần máu thịt. “Giữ đảo là giữ nhà,” ông nói giản dị, nhưng đầy tự hào.


