NGƯỜI LÍNH DAO VÀ CÂY QUẾ SAU NHÀ
NGƯỜI LÍNH DAO VÀ CÂY QUẾ SAU NHÀ
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Suối Quyền
Ông Bàn Văn Hợi, sinh năm 1958, là người dân tộc Dao hiện đang sinh sống tại Xã Suối Quyền. Sau căn nhà gỗ nhỏ của ông có một cây quế già cao vượt mái nhà, tỏa hương thơm dịu khắp khoảng sân mỗi khi gió núi thổi qua.
Người trong bản thường nói cây quế ấy đã có tuổi đời hơn bốn mươi năm.
Nhưng với ông, đó không chỉ là cây quế bình thường mà còn là ký ức về những năm tháng chiến tranh nơi biên giới phía Bắc và lời hứa của một người lính trẻ với quê hương mình.
Ngày còn nhỏ, ông lớn lên giữa những đồi quế xanh bạt ngàn của Suối Quyền. Cuộc sống của bà con dân tộc Dao khi ấy còn nhiều thiếu thốn nhưng người dân luôn cần cù và yêu núi rừng quê hương.
Cha ông là người rất yêu cây quế. Ông thường dẫn con trai vào rừng chăm quế rồi dặn:
“Cây quế phải mất nhiều năm mới lớn, con người cũng phải biết kiên trì như vậy.”
Những lời ấy theo ông suốt cả cuộc đời.
Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Bàn Văn Hợi tình nguyện nhập ngũ dù là lao động chính trong gia đình.
Ngày lên đường, cha ông đào một cây quế non nhỏ rồi trao cho con trai.
Ông nói:
“Khi nào hòa bình thì mang về trồng sau nhà.”
Mang theo cây quế non được bọc cẩn thận trong túi vải, ông lên đường vào đơn vị hậu cần quân đội làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men cho tuyến trước.
Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Bộ đội phải gùi hàng vượt núi giữa mưa rét và bom đạn, nhiều hôm hành quân suốt đêm không được nghỉ.
Một đêm mùa đông năm 1980 là ký ức mà ông không bao giờ quên.
Hôm ấy đơn vị của ông đang vận chuyển thuốc men tới một điểm chốt trên núi cao.
Trời rét buốt, sương mù dày đặc phủ kín cả cánh rừng. Con đường đất nhỏ ven núi trơn trượt vì mưa phùn kéo dài nhiều ngày.
Mỗi người lính phải gùi trên lưng hàng chục cân thuốc men và lương thực.
Trong lúc vượt qua một đoạn dốc đá nguy hiểm, bất ngờ đất dưới chân sạt xuống khiến một chiến sĩ trẻ bị trượt ngã xuống mép vực.
Không chút do dự, ông Bàn Văn Hợi lập tức lao tới giữ đồng đội lại.
Đôi tay ông bám chặt vào rễ cây giữa bùn đất lạnh buốt trong khi đồng đội phía trên cố kéo cả hai lên.
Ông xúc động kể lại:
“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ nếu buông tay thì đồng đội sẽ không còn sống.”
Sau gần một giờ căng thẳng giữa mưa rét, họ cuối cùng cũng đưa được người chiến sĩ kia trở lại an toàn.
Nhưng chiếc túi vải đựng cây quế non của ông đã bị rách vì va vào đá núi.
Khi mở túi ra gần sáng bên bếp lửa nhỏ, ông thấy cây quế vẫn còn nguyên.
Ông lặng người nhìn cây quế rồi nói:
“Tôi tự nhủ mình nhất định phải sống để mang nó trở về quê hương.”
Sau đêm hôm ấy, cây quế non trở thành vật quý giá nhất ông luôn mang theo bên mình trong suốt những năm còn lại của thời quân ngũ.
Nhiều đồng đội thường đùa:
“Hợi giữ cây quế còn cẩn thận hơn giữ ba lô.”
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Suối Quyền>. Việc đầu tiên ông làm là tự tay trồng cây quế non sau căn nhà gỗ như lời hứa với cha năm xưa.
Nhiều năm trôi qua, cây quế ngày ấy giờ đã lớn, tỏa bóng xanh mát giữa khoảng sân nhỏ nơi vùng cao Suối Quyền.
Ông cùng gia đình chăm chỉ trồng quế, làm ruộng và chăn nuôi để ổn định cuộc sống. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng ông luôn sống chan hòa và sẵn sàng giúp đỡ bà con trong bản.
Ông còn tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thanh niên địa phương nghe để giáo dục lòng yêu nước và tinh thần vượt khó.
Mỗi buổi chiều, người dân trong bản lại thấy người lính già lặng lẽ ngồi dưới gốc quế nhìn núi rừng xa xanh thẳm.
Hình ảnh ấy như nhắc mọi người nhớ về một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng chan chứa niềm tin và tình yêu quê hương.
Ông thường dặn con cháu:
“Con người cũng phải sống bền bỉ như cây quế giữa núi rừng.”
Câu chuyện của ông Bàn Văn Hợi là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Dao vùng cao Tây Bắc — chất phác, kiên cường và giàu nghị lực. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong những năm tháng không thể nào quên.



