NGƯỜI LÍNH DAO VÀ NGỌN ĐÈN GIỮA BIÊN CƯƠNG
NGƯỜI LÍNH DAO VÀ NGỌN ĐÈN GIỮA BIÊN CƯƠNG
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Nậm Mười
Ông Bàn Văn Chư, sinh năm 1955, là người dân tộc Dao hiện đang sinh sống tại Xã Nậm Mười. Hơn bốn mươi năm đã trôi qua nhưng những ký ức về thời chiến vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người lính già.
Ngày còn trẻ, ông sống cùng gia đình trong căn nhà gỗ nhỏ nằm bên sườn núi. Cuộc sống của bà con dân tộc Dao khi ấy rất vất vả. Mỗi ngày, người dân phải đi bộ hàng giờ xuyên rừng để làm nương, kiếm củi và lấy nước suối về sinh hoạt.
Năm 1978, nghe tin biên giới phía Bắc căng thẳng, ông Bàn Văn Chư tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy ông mới hai mươi ba tuổi, là lao động chính trong gia đình nhưng vẫn quyết tâm tham gia quân đội để bảo vệ Tổ quốc.
Ngày tiễn con trai lên đường, mẹ ông lặng lẽ trao cho ông một chiếc đèn dầu nhỏ và nói:
“Khi ở nơi xa, có ánh đèn thì sẽ đỡ nhớ nhà hơn.”
Chiếc đèn dầu ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.
Ông được phân công làm nhiệm vụ thông tin liên lạc tại khu vực biên giới phía Bắc. Công việc của ông là chuyển công văn, tín hiệu và bảo đảm đường dây liên lạc giữa các đơn vị trong điều kiện chiến đấu ác liệt.
Đó là công việc vô cùng nguy hiểm bởi những người lính thông tin thường phải di chuyển giữa bom đạn để giữ liên lạc thông suốt cho đơn vị.
Một đêm mùa đông năm 1979, giữa lúc trời mưa rét, đường dây thông tin của đơn vị bất ngờ bị đứt sau một đợt pháo kích dữ dội. Nếu không khôi phục kịp thời, đơn vị phía trước có thể mất liên lạc hoàn toàn.
Không chần chừ, ông Bàn Văn Chư cùng một đồng đội lập tức mang dụng cụ lao ra kiểm tra đường dây giữa đêm tối.
Ông kể:
“Bom nổ liên tục, đất đá rơi khắp nơi nhưng lúc ấy chỉ nghĩ phải nối lại đường dây thật nhanh.”
Sau gần hai giờ lần theo sườn núi giữa mưa rét và khói súng, cuối cùng ông cũng tìm được vị trí dây bị đứt. Trong lúc sửa chữa, một quả pháo nổ gần đó khiến ông bị thương ở tay nhưng ông vẫn cố hoàn thành nhiệm vụ.
Khi đường dây liên lạc hoạt động trở lại, cả đơn vị mới thở phào nhẹ nhõm. Nhờ giữ được liên lạc kịp thời, đơn vị phía trước đã nhận được lệnh ứng phó và bảo vệ an toàn trận địa.
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Nậm Mười. Quê hương ngày ấy vẫn còn nghèo khó, đường sá đi lại gian nan nhưng người lính già chưa bao giờ nản lòng.
Ông cùng gia đình khai hoang ruộng bậc thang, trồng quế, trồng lúa và nuôi gia súc để phát triển kinh tế. Những năm đầu rất vất vả nhưng bằng nghị lực của người lính, ông dần gây dựng được cuộc sống ổn định.
Ông còn tích cực tham gia công tác xã hội tại địa phương, vận động bà con đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa và giữ gìn phong tục truyền thống của dân tộc Dao.
Trong căn nhà nhỏ giữa núi rừng Nậm Mười, ông vẫn giữ cẩn thận chiếc đèn dầu cũ cùng những tấm huân huy chương đã bạc màu theo năm tháng. Với ông, đó là kỷ vật quý giá nhất của một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào.
Có những đêm mất điện, ông lại thắp chiếc đèn dầu năm xưa lên. Ánh sáng nhỏ bé ấy khiến ông nhớ về những năm tháng chiến đấu nơi biên cương, nhớ những người đồng đội đã cùng mình đi qua bom đạn.
Ông thường dặn con cháu:
“Cuộc sống hôm nay yên bình là nhờ sự hy sinh của rất nhiều người. Vì thế phải biết sống tốt và yêu quê hương đất nước.”
Câu chuyện của ông Bàn Văn Chư là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Dao vùng cao Tây Bắc — giản dị, gan dạ và giàu lòng yêu nước. Dẫu chiến tranh đã lùi xa nhưng ngọn lửa của tinh thần người lính năm xưa vẫn luôn cháy mãi giữa đại ngàn Nậm Mười.



