Bài viết

NGƯỜI LÍNH DAO VÀ NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH NÚI

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH DAO VÀ NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH NÚI
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Nậm Mười

Ông Phàn Văn Chỉn, sinh năm 1959, là người dân tộc Dao hiện đang sinh sống tại Xã Nậm Mười. Trước sân căn nhà gỗ nhỏ của ông lúc nào cũng có một bếp lửa cháy đỏ mỗi khi chiều xuống.

Người trong bản thường bảo ông rất thích ngồi bên lửa.

Nhưng với người lính già ấy, ngọn lửa không chỉ để sưởi ấm giữa núi rừng lạnh giá mà còn là ký ức về những năm tháng chiến tranh nơi biên giới phía Bắc — nơi ánh lửa từng cứu sống biết bao người lính trẻ.

Ngày còn nhỏ, ông lớn lên giữa những dãy núi cao quanh năm mây phủ của Nậm Mười. Cuộc sống của bà con dân tộc Dao khi ấy vô cùng khó khăn. Những đêm đông rét buốt, cả gia đình thường quây quần bên bếp lửa giữa căn nhà gỗ nhỏ.

Cha ông thường vừa hong khô củi vừa nói:

“Ngọn lửa giữ hơi ấm cho con người, còn tình thương giữ hơi ấm cho lòng người.”

Những lời ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Phàn Văn Chỉn tình nguyện nhập ngũ dù mẹ già rất lo lắng.

Đêm trước ngày lên đường, cha ông lặng lẽ đưa cho con trai một chiếc bật lửa đá nhỏ rồi dặn:

“Dù ở đâu cũng phải giữ được ngọn lửa trong lòng mình.”

Mang theo chiếc bật lửa bên mình, ông lên đường vào đơn vị hậu cần quân đội nơi tuyến đầu biên giới.

Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Bộ đội phải dựng lán giữa rừng sâu, nhiều hôm mưa lạnh kéo dài khiến quần áo và chăn màn luôn ẩm ướt.

Một đêm mùa đông năm 1981 là ký ức mà ông không bao giờ quên.

Hôm ấy đơn vị của ông đang vận chuyển lương thực lên một điểm chốt trên núi cao thì bất ngờ gặp bão tuyết.

Gió lạnh thổi rít qua rừng già, nhiệt độ xuống rất thấp khiến ai cũng run lên vì rét.

Sau nhiều giờ hành quân trong mưa tuyết, một số chiến sĩ trẻ bắt đầu kiệt sức và có dấu hiệu bị cảm lạnh nặng.

Nhưng điều nguy hiểm nhất là toàn bộ củi mang theo đều đã bị ướt.

Nếu không có lửa để sưởi ấm, nhiều người có thể không qua khỏi đêm lạnh ấy.

Trong màn gió rét buốt giữa núi rừng tối om, ông Phàn Văn Chỉn lặng lẽ lấy chiếc bật lửa đá của cha ra.

Ông cùng đồng đội tìm từng mẩu vỏ cây khô còn sót lại dưới những tảng đá lớn rồi kiên nhẫn nhóm lửa.

Gió lạnh liên tục thổi tắt những tia lửa nhỏ.

Đôi bàn tay ông run lên vì rét nhưng ông vẫn cố che ngọn lửa bằng cả thân người.

Sau rất nhiều lần thất bại, cuối cùng một đốm lửa nhỏ cũng bùng lên giữa màn đêm giá buốt.

Mọi người lập tức gom củi quanh đó vào hong khô rồi giữ lửa suốt đêm.

Ánh lửa đỏ hắt lên gương mặt những người lính trẻ đang co ro vì lạnh.

Có người đưa hai tay ra sưởi rồi bật khóc vì nhớ gia đình.

Ông xúc động kể lại:

“Lúc ấy chúng tôi hiểu rằng chỉ cần còn lửa thì còn hy vọng.”

Nhưng gần nửa đêm, đơn vị bất ngờ nhận tin có hai chiến sĩ đi lấy nước chưa trở về.

Không chút chần chừ, ông cùng vài đồng đội mang đuốc lao vào màn tuyết trắng đi tìm người.

Sau gần một giờ băng rừng giữa giá lạnh, họ phát hiện hai chiến sĩ đang mắc kẹt bên sườn núi vì kiệt sức.

Ông Phàn Văn Chỉn lập tức cởi áo khoác quấn cho một người rồi dùng bó đuốc giữ ấm để dìu cả hai trở về lán trú quân.

Khi trở lại nơi nghỉ chân gần sáng, ngọn lửa giữa lán vẫn cháy đỏ rực.

Một chiến sĩ trẻ nhìn ông rồi nghẹn ngào nói:

“Đêm nay nếu không có ngọn lửa ấy chắc chúng tôi không thể sống nổi.”

Ông chỉ lặng lẽ nhìn vào ánh lửa rồi nhớ đến căn nhà nhỏ ở Nậm Mười nơi cha mẹ già đang chờ mình trở về.

Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Nậm Mười. Quê hương ngày ấy vẫn còn nhiều khó khăn nhưng hòa bình đã trở lại trên khắp núi rừng Tây Bắc.

Ông cùng gia đình chăm chỉ trồng quế, làm ruộng và chăn nuôi để phát triển kinh tế. Dù cuộc sống còn vất vả nhưng ông luôn sống chan hòa và giúp đỡ bà con trong bản.

Mỗi tối mùa đông, người dân trong bản lại thấy người lính già ngồi bên bếp lửa đỏ giữa sân nhà kể chuyện chiến tranh cho con cháu nghe.

Ánh lửa bập bùng giữa núi rừng yên bình như kể lại câu chuyện về một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng chan chứa tình người và lòng quả cảm.

Ông thường dặn con cháu:

“Con người có thể nghèo khó nhưng đừng bao giờ để ngọn lửa hy vọng trong lòng mình tắt đi.”

Câu chuyện của ông Phàn Văn Chỉn là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Dao vùng cao Tây Bắc — giản dị, kiên cường và giàu nghị lực. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH DAO VÀ NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH NÚI | Câu chuyện thời hoa lửa