Bài viết

NGƯỜI LÍNH DAO VÀ TIẾNG GÀ GÁY GIỮA ĐÊM SƯƠNG

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH DAO VÀ TIẾNG GÀ GÁY GIỮA ĐÊM SƯƠNG
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Suối Quyền Ông Bàn Văn Sinh, sinh năm 1958, là người dân tộc Dao hiện đang sinh sống tại Xã Suối Quyền. Sau căn nhà gỗ nhỏ của ông có một chuồng gà đơn sơ nằm nép bên đồi quế xanh. Mỗi sáng tinh mơ, tiếng gà gáy lại vang vọng khắp bản làng yên bình giữa núi rừng Tây Bắc. Người trong bản đã quá quen với âm thanh ấy. Nhưng với ông Bàn Văn Sinh, tiếng gà gáy luôn gợi nhớ về những năm tháng chiến tranh nơi biên giới phía Bắc — nơi chỉ một âm thanh quen thuộc của quê nhà cũng đủ giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi và cô đơn giữa rừng sâu lạnh giá. Ngày còn nhỏ, ông lớn lên giữa những đồi quế và ruộng bậc thang của Suối Quyền. Gia đình nghèo nhưng đầm ấm. Mỗi buổi sáng, cha ông thường thức dậy từ rất sớm khi tiếng gà đầu bản vừa gáy vang. Ông hay nói với con trai: “Người chăm chỉ phải dậy trước tiếng gà.” Những lời ấy theo ông suốt cả cuộc đời. Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Bàn Văn Sinh tình nguyện nhập ngũ dù mẹ già rất lo lắng. Trước ngày lên đường, mẹ ông lặng lẽ nhét vào ba lô con trai một túi thóc nhỏ rồi nói: “Khi nào nhớ nhà thì nghe tiếng gà gáy trong lòng mình.” Mang theo ký ức về bản làng và những buổi sáng yên bình nơi quê nhà, ông lên đường vào đơn vị bộ binh nơi tuyến đầu biên giới. Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Bộ đội phải sống giữa rừng sâu núi đá, nhiều hôm hành quân suốt đêm giữa mưa rét và sương mù dày đặc. Một đêm cuối đông năm 1981 là ký ức mà ông không bao giờ quên. Hôm ấy đơn vị của ông đang đóng quân tạm trong một khu rừng gần biên giới sau nhiều ngày làm nhiệm vụ liên tục. Trời rét cắt da, sương phủ trắng cả những vách đá và tán cây. Đêm xuống, núi rừng tối đen và yên lặng đến đáng sợ. Nhiều chiến sĩ trẻ ngồi im bên bếp lửa vì nhớ nhà và lo lắng cho gia đình nơi quê xa. Trong lúc mọi người đang chuẩn bị thay ca gác, bất ngờ từ phía một bản nhỏ dưới chân núi vọng lên tiếng gà gáy giữa màn đêm sương lạnh. Âm thanh quen thuộc ấy khiến tất cả bỗng lặng đi. Ông Bàn Văn Sinh ngồi nhìn về phía xa rồi nhớ đến căn nhà nhỏ ở Suối Quyền, nơi mẹ ông mỗi sáng vẫn nhóm bếp khi gà vừa gáy. Ông xúc động kể lại: “Tiếng gà lúc ấy khiến tôi thấy quê hương như ở ngay bên cạnh.” Nhưng đúng lúc ấy, đơn vị bất ngờ nhận tin có một tổ tuần tra phía trước bị lạc trong sương mù và mất liên lạc. Không chút chần chừ, ông cùng vài đồng đội lập tức mang đèn pin và dây thừng lao vào màn sương dày đặc đi tìm người. Đường núi trơn trượt và tối om vô cùng nguy hiểm. Sau gần hai giờ lần theo các lối mòn giữa rừng sâu, họ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng gọi yếu ớt vọng lại từ khe núi. Một chiến sĩ trong tổ tuần tra đã bị thương ở chân và không thể di chuyển. Không chút nghỉ ngơi, ông Bàn Văn Sinh cùng đồng đội thay nhau cõng người bị thương vượt núi trở về doanh trại. Khi họ vừa về tới nơi cũng là lúc trời gần sáng. Từ bản làng xa xa dưới chân núi lại vang lên tiếng gà gáy báo bình minh. Nghe âm thanh ấy giữa làn sương mỏng đầu ngày, nhiều người lính trẻ đã bật cười vì nhẹ nhõm. Ông lặng lẽ nhìn về phía ánh sáng đang dần hiện lên sau núi rồi nói: “Chỉ cần còn nghe tiếng gà gáy nghĩa là một ngày mới vẫn bắt đầu.” Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Suối Quyền. Quê hương ngày ấy còn nhiều khó khăn nhưng hòa bình đã trở lại trên khắp núi rừng Tây Bắc. Ông cùng gia đình chăm chỉ trồng quế, làm ruộng và chăn nuôi để ổn định cuộc sống. Dù cuộc sống còn vất vả nhưng ông luôn sống chan hòa và giúp đỡ bà con trong bản. Ông còn thường xuyên kể chuyện chiến tranh cho thanh niên địa phương nghe để giáo dục tinh thần vượt khó và lòng yêu nước. Mỗi buổi sáng sớm, người dân trong bản lại thấy người lính già thức dậy từ rất sớm bên tiếng gà gáy quen thuộc giữa núi rừng Suối Quyền yên bình. Âm thanh giản dị ấy như kể lại câu chuyện về một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng chan chứa niềm tin và tình quê hương. Ông thường dặn con cháu: “Dù cuộc sống khó khăn đến đâu cũng phải luôn tin vào ngày mai.” Câu chuyện của ông Bàn Văn Sinh là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Dao vùng cao Tây Bắc — giản dị, kiên cường và giàu nghị lực. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong những năm tháng không thể nào quên.

Bạn đã đạt đến giới hạn số lượng đoạn chat có tệp đính kèm trong Free.Nâng cấp ngay hoặc chờ đến khi ngày mai lúc 10:59 để tiếp tục sử dụng tệp, hoặc trò chuyện ngay mà không cần đính kèm tệp.Đoạn chat m

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH DAO VÀ TIẾNG GÀ GÁY GIỮA ĐÊM SƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa