Người lính đi cuối hàng
Có những người anh hùng bước vào lịch sử bằng một khoảnh khắc. Nhưng trước khoảnh khắc ấy là biết bao năm tháng âm thầm cống hiến, sống giản dị và luôn nghĩ đến đồng đội hơn bản thân. Đây là câu chuyện về Phan Đình Giót – người chiến sĩ thường lặng lẽ đi cuối hàng, nhưng lại là người tiến lên đầu tiên khi Tổ quốc cần.
Tháng Ba năm 1954.
Rừng Điện Biên chìm trong màn sương dày.
Đơn vị lại tiếp tục hành quân.
Phía trước là những dãy núi nối tiếp nhau, phía sau là những dấu chân hằn sâu trong đất đỏ.
Phan Đình Giót vẫn như mọi ngày.
Anh đi cuối hàng.
Không phải vì chậm.
Cũng không phải vì yếu.
Anh muốn nếu đồng đội ai tụt lại, anh sẽ là người quay lại giúp.
Có người đùa:
"Giót, sao lúc nào cũng đi cuối?"
Anh cười hiền:
"Đi cuối thì nhìn được cả đơn vị."
Một chiến sĩ trẻ bị bong gót chân.
Không ai biết.
Chỉ có Giót nhận ra.
Anh lặng lẽ đổi đôi dép còn lành của mình cho đồng đội.
Suốt quãng đường còn lại, anh đi chân trần trên đá sắc.
Không một lời than.
...
Nhiều năm sau, người đồng đội ấy nhớ lại:
"Anh Giót chưa bao giờ nói điều gì lớn lao. Nhưng việc gì khó nhất, anh đều nhận."
Những ngày chuẩn bị đánh Him Lam, đơn vị gần như thức trắng.
Đào công sự.
Kéo đạn.
Ngụy trang.
Luyện tập.
Có hôm làm việc suốt mười mấy giờ.
Khi mọi người nghỉ, Giót lại lặng lẽ kiểm tra từng cuộn dây, từng hòm đạn.
Anh nói:
"Nếu mình chuẩn bị kỹ hơn một chút, đồng đội sẽ bớt nguy hiểm đi một chút."
Đó là cách anh nghĩ.
Đơn giản.
Nhưng đầy trách nhiệm.
Đêm trước trận đánh.
Không ai ngủ được.
Tiếng pháo từ xa vọng lại.
Một chiến sĩ hỏi nhỏ:
"Ngày mai liệu mình có còn gặp nhau không?"
Không ai trả lời.
Giót chỉ nhìn về phía Him Lam.
Ánh mắt bình thản.
Như thể anh đã chuẩn bị cho mọi điều.
Có những con người không cần hứa hẹn điều gì.
Chỉ cần nhìn cách họ sống, người khác đã hiểu họ sẽ chiến đấu như thế nào.
Ngày hôm sau.
Tên tuổi Phan Đình Giót đi vào lịch sử.
Nhưng với đồng đội, anh mãi là người lính lặng lẽ đi cuối hàng.
Để khi cần, sẽ là người tiến lên trước.


