Bài viết

Người lính đi lạc khỏi chiến tranh

Quảng Trị28/04/2026Nguyễn Kiều Trang (Đoàn Trường Cao đẳng nghề Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính đi lạc khỏi chiến tranh

Minh bị lạc đơn vị trong một trận càn.

Đó là một buổi chiều mưa. Rừng dày, tầm nhìn hạn chế. Khi tiếng súng nổ ra, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Minh chạy theo đồng đội, nhưng chỉ vài phút sau, anh nhận ra mình không còn thấy ai nữa.

Không có la bàn. Không có bản đồ. Chỉ có một khẩu súng, vài viên đạn, và một cơn mưa không dứt.

Anh đi suốt đêm. Đến sáng, khi mưa ngớt, anh thấy mình đứng trước một cánh đồng lúa.

Điều kỳ lạ là cánh đồng ấy xanh mướt, như chưa từng bị chiến tranh chạm tới. Không hố bom, không dấu vết của lính. Xa xa là một ngôi nhà nhỏ, mái tranh, khói bếp bay lên.

Minh do dự. Theo lý, đây có thể là vùng nguy hiểm. Nhưng cơn đói và sự kiệt sức khiến anh không còn lựa chọn.

Anh bước vào.

Một người phụ nữ già đang ngồi bên bếp. Bà nhìn anh, không tỏ ra sợ hãi, cũng không ngạc nhiên.

“Con lạc à?” – bà hỏi.

Minh gật đầu.

Bà không hỏi thêm gì. Chỉ đưa cho anh một bát cơm nóng.

Anh ăn trong im lặng. Cơm rất bình thường, nhưng với anh lúc đó, nó ngon hơn bất cứ thứ gì.

Những ngày sau đó, Minh ở lại. Anh giúp bà làm ruộng, sửa lại mái nhà. Không ai nói về chiến tranh. Không có tiếng súng. Không có tin tức.

Thời gian trôi qua, Minh bắt đầu quên đi cảm giác của một người lính. Anh không còn giật mình khi nghe tiếng động. Không còn nghĩ đến trận đánh tiếp theo.

Một lần, anh hỏi bà: “Ở đây không có chiến tranh sao?”

Bà chỉ cười: “Chiến tranh ở ngoài kia. Ở đây, chỉ có người sống.”

Câu trả lời ấy khiến anh suy nghĩ rất lâu.

Một buổi sáng, khi đang làm ruộng, Minh nghe thấy tiếng trực thăng từ xa. Âm thanh ấy kéo anh trở lại thực tại. Anh nhớ ra mình là ai, mình phải làm gì.

Tối đó, anh nói với bà rằng anh phải đi.

Bà không giữ. Chỉ đưa cho anh một túi gạo nhỏ.

“Đường ra rừng ở phía kia,” bà nói. “Đi thẳng, con sẽ gặp lại đơn vị.”

Minh hỏi: “Sao bà biết?”

Bà không trả lời.

Sáng hôm sau, anh rời đi.

Anh đi theo hướng bà chỉ. Đúng như lời bà, chỉ vài giờ sau, anh gặp lại đơn vị của mình. Họ tưởng anh đã chết.

Chiến tranh tiếp tục. Minh lại trở thành một người lính, tham gia những trận đánh, đối mặt với mất mát.

Nhưng có một điều thay đổi: anh không còn nhìn chiến tranh như trước.

Sau chiến tranh, Minh quay lại tìm ngôi nhà ấy.

Anh đi qua cánh rừng, tìm đến cánh đồng lúa.

Nhưng không có gì ở đó.

Chỉ là một vùng đất hoang, đầy hố bom cũ. Không nhà, không người, không dấu vết của sự sống.

Anh hỏi dân địa phương. Họ nói vùng đó đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước, không ai sống được.

Minh đứng lặng.

Anh không biết những gì mình trải qua là thật hay chỉ là một ảo giác của một người lính kiệt sức.

Nhưng khi kiểm tra lại ba lô, anh vẫn thấy chiếc túi gạo nhỏ – thứ bà đã đưa cho anh.

Anh mang nó về, giữ suốt nhiều năm.

Không phải vì giá trị của nó, mà vì nó nhắc anh rằng: giữa chiến tranh, vẫn có những nơi con người được phép… sống như con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn