NGƯỜI LÍNH ĐI QUA CHÍN LẦN THƯƠNG TÍCH
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, giữa chiến trường miền Tây Nam Bộ, Trung đoàn trưởng Phạm Văn Trà lặng người khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng. Sau hơn mười năm xa quê, ông vui đến nghẹn lời. Nhưng trong niềm hạnh phúc ấy là nỗi đau về những đồng đội không thể trở về: đơn vị 160 người cùng ông lên đường vào Nam năm nào, đến ngày chiến thắng chỉ còn lại 16 người.
Phạm Văn Trà sinh ngày 19 tháng 8 năm 1935 tại xã Phù Lãng, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh. Tuổi thơ ông gắn với những ngày quân Pháp càn quét quê hương. Năm 1952, chú ông bị bắn chết, cha bị đánh gãy chân. Một năm sau, trong một cuộc càn khác, cha ông tiếp tục bị quân địch sát hại. Khi ấy đang là du kích, người thanh niên Phạm Văn Trà chạy về, ôm lấy thi thể cha còn ấm và quyết tâm lên đường chiến đấu.
Mới mười bảy tuổi, cơ thể nhỏ bé chưa đủ tiêu chuẩn nhập ngũ, ông đã bỏ đá vào túi quần, khai thêm tuổi để được nhận vào bộ đội. Từ một chiến sĩ trẻ, ông tham gia chiến đấu tại Bắc Ninh, Bắc Giang và Hải Dương. Những năm tháng đầu đời quân ngũ đã rèn cho ông bản lĩnh gan góc, sự bình tĩnh và tinh thần không ngại gian khổ.
Năm 1963, Phạm Văn Trà cùng đơn vị hành quân vào miền Nam. Sau bảy tháng vượt núi rừng, ông có mặt tại chiến trường miền Tây Nam Bộ, trở thành một trong những người chỉ huy lực lượng đầu tiên chi viện cho vùng U Minh. Trước mắt ông là vùng sông nước mênh mông, đồn bốt dày đặc và những trận càn liên tiếp của đối phương.
Tháng 11 năm 1966, khi đang là Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 309 thuộc Trung đoàn 1 U Minh, ông bị một mảnh pháo găm sâu vào chân trong một trận tập kích. Không thể tự di chuyển, ông tưởng mình khó thoát khỏi vòng vây. May mắn, hai mẹ con chị Sáu phát hiện và bí mật đưa ông về chăm sóc.
Ngôi nhà của họ nằm rất gần đồn địch. Chỉ cần bị phát hiện, cả gia đình có thể bị bắt hoặc sát hại. Dẫu vậy, người dân vẫn che giấu, chữa trị cho người chiến sĩ bị thương. Khi sức khỏe của ông khá hơn, chị Sáu lại tìm cách đưa ông vượt qua các trạm gác, trở về vùng du kích Long Mỹ an toàn.
Đó chỉ là một trong chín lần Phạm Văn Trà bị thương trên chiến trường. Sau mỗi lần thoát khỏi cái chết, ông lại trở về đơn vị, tiếp tục chỉ huy đồng đội chiến đấu. Ông luôn có mặt ở nơi khó khăn, nguy hiểm nhất và tin rằng sức mạnh của quân đội không chỉ nằm ở súng đạn mà còn bắt nguồn từ sự che chở của nhân dân.
Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, Trung đoàn 1 U Minh bị địch bao vây, cắt đứt đường tiếp tế. Trong những ngày thiếu lương thực, thuốc men và đạn dược, nhân dân vẫn bí mật đưa từng lon gạo, từng viên thuốc đến cho bộ đội. Chính tình quân dân ấy giúp đơn vị đứng vững và tiếp tục chiến đấu.
Từ người chiến sĩ liên lạc năm xưa, Phạm Văn Trà dần trưởng thành thành một vị tướng dạn dày trận mạc. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, sau này đảm nhiệm cương vị Tổng Tham mưu trưởng và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng từ năm 1997 đến năm 2006.
Cuộc đời Đại tướng Phạm Văn Trà là câu chuyện về một người lính đã đi qua chín lần thương tích nhưng chưa bao giờ lùi bước. Trên mỗi chặng đường chiến đấu, ông luôn ghi nhớ một chân lý giản dị: quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu; có nhân dân che chở thì người lính có thể vượt qua mọi gian nan để đi đến ngày chiến thắng.


