Người lính đi qua con đường chỉ vừa một bàn chân
Ông Phạm Văn Sơn, 76 tuổi, kể về một đoạn đường men theo sườn núi.
“Chỉ vừa đủ một bàn chân đặt xuống”, ông nói.
Một bên là vách đá, một bên là vực sâu.
“Không được nhìn xuống”.
Họ đi từng người một, giữ khoảng cách.
“Chỉ cần mất tập trung là nguy hiểm”.
Một chiến sĩ phía trước dừng lại vài giây để lấy lại bình tĩnh.
“Không ai thúc, ai cũng hiểu”.
Khi qua hết đoạn đường, mọi người mới thở phào.
Ông nói:
“Có những lúc, giữ được bình tĩnh còn quan trọng hơn sức lực”.


