Bài viết

Người lính đi qua lửa đạn – Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Chinh (THCS ĐS)

Bắc Ninh11/04/2026THCS Đồng Sơn (THCS Đồng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính đi qua lửa đạn – Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Chinh

Có những con người đã gửi trọn tuổi xuân của mình vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt để hôm nay đất nước được bình yên. Ông Nguyễn Văn Chinh, sinh năm 1946, quê ở thôn Liên Cao, xã Quang Trung, tỉnh Bắc Ninh, là một người như thế – một người lính quân y lặng thầm mà kiên cường suốt một thời hoa lửa.

Ngày 20 tháng 12 năm 1966, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông lên đường nhập ngũ tại C17, TD3, Trung đoàn 205. Rời quê hương với hành trang là lòng yêu nước và khát vọng cống hiến, chàng trai trẻ năm ấy bước vào quân ngũ giữa lúc chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt nhất.

Từ tháng 2 đến tháng 7 năm 1967, ông được cử đi học y tá quân y. Những ngày tháng học tập khẩn trương ấy đã trang bị cho ông kỹ năng băng bó, cầm máu, cứu chữa thương binh giữa chiến trường. Sau khi ra trường, ông về C3, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 25; rồi chuyển về C1, Tiểu đoàn 2, Bộ Thông tin liên lạc, sau đó công tác tại Bộ Tư lệnh 500. Ở bất cứ đơn vị nào, ông cũng luôn là người lính quân y tận tụy, sẵn sàng có mặt nơi nguy hiểm nhất để giành giật sự sống cho đồng đội.

Tháng 10 năm 1969, ông ra Bắc củng cố lực lượng tại Tiểu đoàn Lương Sơn, Hòa Bình, chuẩn bị cho những chiến dịch lớn. Tháng 10 năm 1970, ông hành quân vào chiến trường Nam Lào – nơi bom đạn ngày đêm cày xới.

Từ năm 1971 đến 1973, ông trực tiếp chiến đấu tại Quảng Trị – mảnh đất được mệnh danh là “túi bom” của cả nước. Trong khói lửa mịt mù, người lính quân y Nguyễn Văn Chinh ngày đêm cứu chữa thương binh ngay tại chiến hào. Có những đêm tối, ánh sáng chỉ là ngọn đèn pin nhỏ bé, ông vẫn kiên trì băng bó từng vết thương, nâng đỡ từng sinh mạng. Chính trong những năm tháng gian khổ ấy, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng – một dấu mốc thiêng liêng trong cuộc đời người lính.

Tháng 10 năm 1974, ông được cử đi học dược sĩ tại Cái Mỗ, Sơn Tây, thuộc Tổng cục Hậu cần. Sau khi hoàn thành khóa học, ông trở về đơn vị và xây dựng gia đình – có hậu phương vững chắc để tiếp tục yên tâm công tác. Ông tiếp tục phục vụ tại Sư đoàn 337, Binh đoàn 678, Quân Hữu nghị Việt – Lào, góp phần vun đắp tình đoàn kết chiến đấu giữa hai dân tộc anh em.

Năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ, ông có mặt tại Chi Lăng, Lạng Sơn, khu vực cầu Khánh Khê, trực tiếp tham gia chống quân Trung Quốc xâm lược. Trải qua nhiều năm trận mạc, ông vẫn kiên cường nơi tuyến đầu, vừa làm nhiệm vụ quân y, vừa sẵn sàng chiến đấu bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Mười hai năm trực tiếp chiến đấu – sáu năm ở Nam Lào, Quảng Trị và sáu năm tại Lạng Sơn – là chừng ấy thời gian ông sống giữa lằn ranh sinh tử. Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những di chứng nặng nề. Tháng 7 năm 1985, do sức khỏe suy giảm, ông được về quê hưởng chế độ bệnh binh 2/3 mất 61% sức khỏe.

Trở về đời thường, ông sống giản dị giữa quê hương Liên Cao, tích cực tham gia các phong trào địa phương, giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Dù không còn khoác áo lính, nhưng tinh thần người chiến sĩ năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong từng việc làm, từng lời nói của ông.

Đặc biệt, đến nay ông đã vinh dự nhận 55 năm tuổi Đảng – một chặng đường dài thể hiện sự trung thành, bền bỉ và son sắt với lý tưởng mà mình đã lựa chọn từ những ngày gian khổ nhất. Năm mươi lăm năm đứng trong hàng ngũ của Đảng không chỉ là con số, mà là minh chứng cho một đời kiên định, một trái tim chưa bao giờ nguội lạnh vì Tổ quốc. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên giá trị. Cuộc đời ông Nguyễn Văn Chinh nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: để có hòa bình, đã có biết bao tuổi xuân gửi lại nơi chiến trường. Và trong sự bình yên của đất nước hôm nay, có bóng dáng của những con người như ông – lặng thầm mà vĩ đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính đi qua lửa đạn – Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Chinh (THCS ĐS) | Câu chuyện thời hoa lửa