Người Lính Đi Qua Mùa Bom Đạn
Năm 1978, khi đất nước vẫn còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, chàng thanh niên Huỳnh Văn Ngồi đã tình nguyện lên đường tham gia cách mạng với trái tim đầy nhiệt huyết và lòng yêu nước sâu nặng. Trong những tháng ngày khói lửa nơi chiến trường biên giới, ông cùng đồng đội sống giữa bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy luôn cận kề. Có những đêm hành quân dưới mưa rừng lạnh buốt, đôi chân rớm máu nhưng ông vẫn lặng lẽ bước tiếp. Với ông, phía sau mình là quê hương, là gia đình và những người dân đang mong chờ hòa bình. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng bởi mảnh đạn ghim vào cơ thể. Dẫu đau đớn, người lính trẻ năm ấy vẫn kiên cường chiến đấu đến khi đồng đội được an toàn. Ngày trở về, trên thân thể ông mang theo những vết thương không bao giờ lành hẳn, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào của một người đã sống trọn cho Tổ quốc. Ông thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng gian khổ bằng giọng trầm lặng, nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết yêu hòa bình, biết trân trọng độc lập hôm nay bằng sự cố gắng và lòng biết ơn. Câu chuyện của thương binh Huỳnh Văn Ngồi là ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, thắp lên niềm tự hào dân tộc và nhắc thế hệ hôm nay rằng: hòa bình được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu của biết bao người lính năm xưa.



