Người Lính Đi Qua Mùa Gió Đỏ
Trong những năm tháng chiến đấu chống chế độ diệt chủng Pôn Pốt tại chiến trường Campuchia, ông Trâng Minh Phương đã tham gia cách mạng với tinh thần kiên cường và lòng yêu nước sâu nặng. Người lính trẻ năm ấy rời quê hương, mang theo khát vọng góp sức bảo vệ biên giới Tổ quốc và đem lại bình yên cho nhân dân sau những ngày dài chìm trong khói lửa chiến tranh. Những tháng ngày nơi chiến trường là quãng đời đầy gian lao và hiểm nguy. Ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng khô cháy nắng, đối mặt với bom đạn, bệnh tật và sự thiếu thốn kéo dài. Có những đêm giữa đất bạn xa xôi, tiếng súng bất chợt vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, người lính trẻ lại siết chặt tay súng để bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ. Trong trái tim ông khi ấy, lòng yêu nước và tình đồng chí chính là nguồn sức mạnh lớn lao nhất. Sau nhiều năm chiến đấu, sức khỏe ông suy giảm nghiêm trọng bởi hậu quả chiến tranh và trở thành bệnh binh. Dẫu cơ thể không còn khỏe mạnh như trước, ông Trâng Minh Phương vẫn luôn sống giản dị, lạc quan và không ngừng động viên con cháu sống tốt, biết yêu quê hương và trân trọng hòa bình hôm nay. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng nơi chiến trường Campuchia, giọng ông vẫn trầm xuống đầy xúc động. Câu chuyện của ông như mùa gió đỏ còn thổi qua ký ức người lính năm xưa, nhắc thế hệ trẻ hôm nay phải biết sống trách nhiệm, giữ gìn hòa bình và không quên sự hy sinh của những người đã dành cả tuổi xuân cho đất nước.


