NGƯỜI LÍNH ĐI QUA NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG CỦA ĐẤT NƯỚC-TẠ VĂN TỴ
Từ một cán bộ Nông hội ở Thái Bình đến người lính Sư đoàn 350, rồi vào chiến trường miền Trung và tiếp tục phục vụ quân đội sau ngày đất nước thống nhất, cuộc đời ông Tạ Văn Tỵ là hành trình gắn bó với những bước chuyển lớn của đất nước.
Có những cuộc đời nếu chỉ nhìn qua vài dòng lý lịch, ta khó hình dung được phía sau đó là cả một hành trình dài. Nhưng khi lần theo từng mốc thời gian, từng đơn vị và từng vùng đất ông đã đi qua, câu chuyện về ông Tạ Văn Tỵ, sinh năm 1936, quê quán Thái Xuyên, Thái Thụy, Thái Bình, hiện ở Lâm Sơn, Khánh Hòa, hiện lên như một lát cắt đặc biệt về thế hệ những người đã trưởng thành cùng cách mạng.
Khởi đầu từ những công việc ở quê nhà
Trước khi khoác lên mình màu áo người lính, ông Tạ Văn Tỵ đã có những năm tháng gắn bó với công tác ở địa phương.
Từ tháng 1/1956 đến tháng 1/1957, ông công tác tại Văn phòng Nông hội Thái Xuyên. Tiếp đó, từ tháng 2/1957 đến tháng 11/1958, ông giữ nhiệm vụ Ủy viên Ban Chấp hành Nông hội xã Thái Nguyên.
Đó là những công việc gắn trực tiếp với cơ sở, với phong trào và đời sống của người dân. Sau thời gian công tác, ông tiếp tục học tập tại Trường Trung cấp Nông lâm tỉnh từ tháng 12/1958 đến tháng 12/1959.
Những năm tháng ấy có lẽ là bước chuẩn bị cho một chặng đường hoàn toàn khác đang chờ phía trước.
Một quyết định làm thay đổi hành trình cuộc đời
Tháng 2/1960, ông Tạ Văn Tỵ nhập ngũ, thuộc Sư đoàn 350, Bảo vệ Thủ đô.
Từ đây, quân đội trở thành môi trường gắn bó với ông trong nhiều năm.
Từ tháng 1/1961 đến tháng 2/1963, ông làm Tiểu đội trưởng nuôi quân Sư đoàn 350. Công việc hậu cần không trực tiếp đứng ở tuyến đầu nhưng lại là một phần không thể thiếu để bảo đảm sức khỏe và điều kiện hoạt động cho bộ đội.
Đến tháng 3/1963, ông chuyển sang làm Trợ lý Quân khu, Trung đoàn 42, Sư đoàn 350, công tác đến tháng 1/1965.
Nhận thấy yêu cầu ngày càng cao của công tác quân đội, ông tiếp tục được đào tạo tại Trường Sĩ quan Hậu cần Quân đội từ tháng 2/1965 đến tháng 12/1966.
Từ một cán bộ cơ sở, ông từng bước trưởng thành trong quân đội, qua công tác thực tiễn rồi học tập chuyên môn. Mỗi chặng đường là một lần ông được giao những nhiệm vụ mới, trách nhiệm cũng ngày càng lớn hơn.
Những năm tháng đi B
Năm 1967, ông bước vào một chặng đường đặc biệt: đi B, vào chiến trường miền Trung, hoạt động tại Liên gia 6.
Xa quê hương miền Bắc, xa gia đình, ông cùng đồng đội bước vào một chiến trường mà cuộc chiến đang diễn ra hết sức quyết liệt.
Từ tháng 1/1967 đến tháng 12/1970, những năm tháng ở chiến trường miền Trung đã để lại một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời quân ngũ của ông.
Đó không chỉ là khoảng thời gian thực hiện nhiệm vụ, mà còn là quãng thời gian người lính phải sống trong điều kiện xa hậu phương, đặt nhiệm vụ chung lên trên cuộc sống riêng.
Sau đó, từ tháng 3/1970 đến tháng 4/1975, ông công tác tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hòa Bình.
Đất nước đang tiến gần đến ngày thống nhất.
Và tháng 4/1975, chiến tranh kết thúc.
Hòa bình nhưng người lính vẫn tiếp tục nhiệm vụ
Nếu nhiều người nghĩ rằng ngày đất nước thống nhất là dấu chấm hết cho những năm tháng quân ngũ, thì với ông Tạ Văn Tỵ, đó lại là bước chuyển sang một nhiệm vụ mới.
Từ tháng 5/1975 đến tháng 5/1976, ông công tác tại Đại đội thị xã Hòa Bình.
Sau đó, từ tháng 6/1976 đến tháng 5/1983, ông đảm nhiệm chức vụ Trung đoàn phó Trung đoàn 8/4, Quân khu 3.
Chiến tranh đã qua, nhưng đất nước vẫn cần những người lính tiếp tục làm nhiệm vụ. Ông vẫn ở lại trong quân đội, tiếp tục công tác, rèn luyện và đóng góp cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Đến tháng 6/1983, ông nghỉ hưu.
Về với Lâm Sơn và tiếp tục cống hiến
Sau khi nghỉ hưu, ông Tạ Văn Tỵ chọn Lâm Sơn, Khánh Hòa làm nơi gắn bó.
Nhưng với người đã quen với công việc và tinh thần trách nhiệm, nghỉ hưu không đồng nghĩa với việc khép lại hành trình cống hiến. Ông tiếp tục tham gia công tác tại địa phương xã Lâm Sơn, góp sức vào các hoạt động chung ở nơi mình sinh sống.
Từ Thái Bình đến nhiều vùng đất của đất nước, từ công tác Nông hội đến quân đội, từ hậu cần đến chiến trường, rồi trở về đời thường và tiếp tục tham gia công tác địa phương – cuộc đời ông Tạ Văn Tỵ là một hành trình dài với nhiều vai trò khác nhau.
Những phần thưởng của một chặng đường
Với quá trình hoạt động kháng chiến và những đóng góp của mình, ông Tạ Văn Tỵ được trao tặng Huân chương Vẻ vang hạng I, hạng II và hạng III.
Những tấm huân chương là sự ghi nhận cho một chặng đường mà ở đó có công tác, học tập, quân ngũ, chiến trường và cả những năm tháng tiếp tục phục vụ sau ngày đất nước thống nhất.
Nhưng nếu những tấm huân chương có thể lưu giữ thành tích thì những năm tháng đã sống, đã đi qua mới lưu giữ được câu chuyện của một con người.
Ông Tạ Văn Tỵ đã đi qua gần như trọn một thời kỳ đặc biệt của đất nước. Từ những ngày làm công tác ở quê nhà, bước vào quân ngũ, đi B vào chiến trường miền Trung, trở thành cán bộ quân đội sau ngày thống nhất và cuối cùng trở về Lâm Sơn tiếp tục gắn bó với địa phương.
Đó là một cuộc đời không quá nhiều lời kể, nhưng mỗi dấu mốc đều mang theo hơi thở của một thời đại.
Hôm nay, khi nhìn lại hành trình ấy, điều đáng quý nhất không chỉ là những chức vụ từng đảm nhiệm hay những phần thưởng được trao tặng, mà là tinh thần của một người lính đã dành nhiều năm tháng cho nhiệm vụ chung.
Chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm nào nay đã bước vào tuổi xưa nay hiếm. Nhưng câu chuyện của họ vẫn cần được kể lại – để những thế hệ sinh ra trong hòa bình hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là cả một hành trình dài được vun đắp bởi những con người đã từng sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc.
Và ông Tạ Văn Tỵ là một trong những người đã để lại dấu chân của mình trên hành trình ấy.



